Sign up

Đánh Thức Mùa Xuân

Published on 23:20, 01/24,2012

Đánh Thức Mùa Xuân Đặng Kim Côn
 

Dậy nào xuân, Tháng Giêng chờ trước ngõ

Cánh môi đào chúm chím nụ hồng duyên

Chồi lan thầm thì hương bên gối gió

Và mai cười bên vạt nắng vàng nghiêng

 

Dậy, dậy xuân! Pháo rộn ràng dưới phố

Giấc đông dài vừa đã hóa mơ bay

Trời đất rộn ràng xun xoe lộc mới

Em cũng thôi vừa… chết nhớ đêm nay

 

Anh cũng đang vừa nâng ly chào bóng

Mùa xuân chừng còn ngái ngủ trong tim

Nghe giao thừa nối nhau từng nỗi nhớ

Tháng Giêng cỡi mây ngũ sắc bên thềm

        

Tình có Tháng Giêng hoa vàng ngõ hẹn,

Xa hay không xa chút mộng chân trời?

Thuở hàm tiếu nào chờ hoa đông cũ

Lạnh quá bàn tay, xuân ơi, xuân ơi!

 

Đặng Kim Côn

Xuân Nhâm Thìn 2012


ĐẦU NĂM, NÍU XUÂN TRÔI

Published on 18:57, 01/20,2012

ĐẦU NĂM, NÍU XUÂN TRÔI

 

tặng C

 

qua cửa, thời gian êm đềm như hơi thở anh

sáng mùng một, bàn tay nào gõ lên cửa trái tim

sáng choang một trời xuân lộng lẫy

 

không gian mặc áo vàng mai

đất trời ngợp hoa hồng đào

xuân thì em bỡ ngỡ nở bừng hương

em rất đẹp

 

lời tình yêu năm xưa trao bên bờ xuân mộng

tháng giêng ngọt ngào mật môi hôn

thì thầm lời ái ân bên gối

em ngây ngất yêu anh

 

hãy để em níu lại mùa xuân

hãy ở lại bên em ơi tình xuân.

 

xuân 2012

âu thị phục an

 


CUỐI NĂM, DỒN NÉN BIẾT BAO GIẤC MỘNG

Published on 18:05, 01/17,2012

CUỐI NĂM, DỒN NÉN BIẾT BAO GIẤC MỘNG
 
bàn chân nhỏ dẫm lên cát
tiếng nói mơ hồ theo nhau đuổi nhau qua triền dốc
em ngồi trong chiêm bao nhặt gió
ngực áo mong manh chờ
hơi thở dồn nén
tim em đập nhanh quá đổi
mùa xuân treo trên cành mai
 
những lá nõn chồi non hoan ca
rộn ràng bài tình ái
lũ ong bướm giao hoan mùa ngây ngất
em ngây ngất
chờ ai
hoa hé lòng chờ ai
 
chiêm bao rối nùi làn tóc
cuốn bao nhiêu là mộng
thời gian là nỗi tàn phai của đông lạnh
để lại trôi về một mùa xuân ám ảnh
phải không anh
 
đêm rồi sẽ tàn đêm thật nhanh
giấc mơ choàng tỉnh giấc
em choàng ôm anh
bàn tay ấm rơi xuống gối một lần khát nhau
em muốn
những ngón cuồng lại tìm nhau
mùa xuân rồi lại rơi vào mộng.
 
nhâm thìn 2012


NHỚ NHỚ THƯƠNG THƯƠNG, gửi BỐ

Published on 15:25, 01/07,2012

NHỚ NHỚ THƯƠNG THƯƠNG

 

hai người hai nơi ngóng về nhau

phương  ấy không vui đây cũng sầu

đêm dài chia mộng tìm chăn gối

nhớ nhớ thương thương đến ngàn sau

 

 

dấu yêu hôm ấy người nhớ không?

người đó ta đây nhói cả lòng

mưa giăng cuối phố nhòe mắt ướt

môi ai nồng ấm nụ chờ mong

 

 

xuân xanh níu lại một nụ hôn

tình mãi thiên thu nhớ nhớ thương

trăng vẫn trắng ngần thu vẫn biếc

gió trăng trăng gió vẫn còn vương

 

 

đêm Sài gòn lạnh như Cali

mộng đêm nay dậy sóng xuân thì

bờ rêu thao thức tìm ân ái

tay người háo hức gợi tình si

 

 

không chờ không đợi mà có nhau

đêm nay thương nhớ dậy sóng trào

gối chăn ngây ngất hoa cùng bướm

thả mộng về người ngát chiêm bao...

 

07.01.2012


BUỔI RA MẮT SÁCH

Published on 18:21, 12/21,2011

 BUỔI RA MẮT SÁCH

 

11 giờ trưa ngày 12.12.2011 tại quán cà phê DẠ KHÚC CHIỀU quận Phú Nhuận, Sài Gòn, tác giả nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm có tổ chức một buổi ra mắt sách biên khảo của anh, đó là cuốn TÁC GIẢ TÁC PHẨM NGƯỜI ĐỒNG HÀNH QUANH TÔI , TẬP 3. Đây là cuốn sách mà nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm đã dày công thu thập tư liệu, tác phẩm từ các nhà thơ, nhà văn, họa sĩ, nhạc sĩ đã xuất hiện từ trước 1975 ở miền Nam Việt Nam và hiện tại.

  alt

  alt

alt

Tôi hân hạnh được là một tác giả trong quyển sách dày 1050 trang nầy, cho nên khi nhận được thư mời tôi rất hồi hộp vì đây là dịp tôi sẽ được diện kiến nhiều tác giả lão thành mà tôi đã biết đến danh tiếng của họ khi tôi còn ở tuổi đôi mươi.

Khi tôi đến quán thì thấy rải rác có các anh chị đã đến trước, tôi được nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm giới thiệu với anh chị họa sĩ Lê Triều Điển – Phạm Thị Quý lừng danh trong làng vẽ, nhà thơ Nguyễn Nhi, nhà thơ Nguyễn Thành Xuân, nhà thơ Phạm Tường Bá, nhà thơ Trần Yên Thảo với mái tóc và bộ râu bạc rất phong trần, ký giả Minh Nguyễn… Mọi người ai nấy đều lần lượt bắt tay chào nhau trong tiếng cười sảng khoái thân mật.

  alt

 ATPA và Phạm Thị Quý

 

alt

hình Ngô Nguyên Nghiễm

 

Căn phòng máy lạnh bỗng dưng ồn ào và ấm hẳn lên khi tất cả chúng tôi bước vào, gần 40 con người chen chúc nhau ngồi quanh các bàn tiệc. Tôi được sắp xếp ngồi cạnh hai nhà văn tiền bối Thượng Hồng- Người Khăn Trắng và Dương Hà( tác giả Bên Dòng Sông Trẹm), có mơ cũng không ngờ có ngày tôi được ngồi cạnh hai nhà văn “ thượng thừa” nầy. Bên cạnh tôi còn có nữ sĩ Mai Trinh Đỗ Thị( vợ cũ nhà thơ Phạm Thiên Thư), bà Nguyễn Thị Liên(vợ nhà văn Dương Trữ La), đạo diễn – họa sĩ Kha Thùy Châu( người chuyên vẽ trang bìa cho các bản nhạc thời trước 1975), họa sĩ lão thành Hoài Nam đã ngoài tuổi 80 vẫn vui vẻ đưa máy ảnh lên chụp hình cho mọi người. Ngoài ra còn có bác sĩ nhà thơ Lê Quang Đông, nhạc sĩ Phạm Nguyên Lộc từ Mỹ về dự, nhà thơ Yên Bằng, nhà thơ Lưu Vân, nhà thơ Chu Ngạn Thư…

 

alt

  alt

alt

alt

 

Sau phần chia sẻ về tác phẩm của nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm, phần giới thiệu những tác giả đã đến tham dự buổi ra mắt, của ký giả Minh Nguyễn, chúng tôi cùng nâng ly mừng ngày hội ngộ đặc biệt của những con người tài hoa. Sau đó là phần “ xin chữ ký” rất vui vẻ, ai cũng muốn được lưu lại chữ ký của các tác giả trên quyển sách của mình. Rồi tiếp tới là màn chụp hình, ai có máy thì đưa lên bấm, thích chụp với ai thì chen vào mà làm điệu hoặc nhe răng cười, không khí thật vui vẻ và ấm áp làm sao. Những nghệ sỹ không còn trẻ nữa, vẫn vui cười hỉ hả khôi hài ca hát ngâm thơ bên nhau, thời gian như ngưng đọng lại cho những khoảnh khắc máy hình lóe lên.

 

Tôi thật sự thấy mình hạnh phúc bên họ.

 

Chia tay ra về, nhìn theo nhà văn Dương Hà run rẩy trèo lên xe honda cho nhà thơ Nguyễn Việt Nam chở về nhà, tôi tự nhủ, thế nào cũng sẽ chui qua hầm Thủ Thiêm đến thăm tác gả Bên Dòng Sông Trẹm một lần, khi nãy ông đã khều tôi nói nhỏ, nhớ qua nhà anh nhậu với anh nghe….

  alt

 


Your smile is my joy

Published on 18:53, 12/19,2011

Chúc các bạn một mùa Noel và năm mới thật ấm áp và hạnh phúc . 
 
altẤm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người mà bạn thương yêu!

Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.


Ấm áp không phải khi bạn nói "ấm quá", mà là khi có người thì thầm với bạn: "Có lạnh không?".

Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.

Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.


Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ (là người bố thân yêu của bạn chăng?!).

Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về… Có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: "Chúc ấy một mùa đông ấm áp!".
Your smile is my joy


THÁNG 12 CÒN GIÓ MƯA

Published on 19:01, 12/08,2011

THÁNG 12 CÒN GIÓ MƯA
Thơ : Âu Thị Phục An
Nhạc : Vũ Vĩnh Phúc
Trình bày : Thái Hòa


Tặng Bố

alt

Tay thẩn thờ khép vời cúc áo
Tháng mười hai sao còn gió mưa?
Không biết ai có về lối cũ?
Tìm dấu ai giờ đã phai chưa?...

Sao mùa đông Sài Gòn đầy nắng?
Ta muốn người gửi chút Cali
Ta muốn mây bay về thầm lặng
Vì gió mưa hôm ấy người đi…

Biệt ly nào không sầu vời vợi?
Chia phôi nào nghiêng cánh đường bay.
Lạc trong ta mắt môi ai mê muội,
Lịm trong ta tay với bàn tay
...

Ta vẫn chờ ngàn năm hóa kiếp
Kéo bờ môi xích lại gần hơn
Kéo thời gian khỏi miền vô vọng
Tháng mười hai sao còn gió mưa tuôn?



THÁNG MƯỜI HAI SAO CÒN GIÓ MƯA

Published on 22:24, 12/02,2011

THÁNG MƯỜI HAI SAO CÒN GIÓ MƯA

gửi Bố

tay thẩn thờ khép vời cúc áo

tháng mười hai sao còn gió mưa

không biết ai có về lối cũ

 tìm dấu ai giờ đã phai chưa

 

sao mùa đông Sài Gòn đầy nắng

ta muốn người gửi chút Cali

ta muốn mây bay về thầm lặng

vì gió mưa hôm ấy người đi

 

biệt ly nào không sầu vời vợi

chia phôi nào nghiêng cánh đường bay

lạc trong ta mắt ai mê muội

lịm trong hồn tay với bàn tay

 

trăm năm sau có khi hóa kiếp

kéo tháng ngày xích lại gần hơn

kéo xích lại chỗ ngồi đã vắng

sao tháng mười hai còn gió mưa?

02.12.2011

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


HẠNH PHÚC CUỐI

Published on 15:45, 11/18,2011

HẠNH PHÚC CUỐI

Có phải đêm đang đẩm ướt sương
Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ
Con đường xưa bên dòng sông như lụa
Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn

Ở trên cao dìu dịu gió thu buồn
Em ngây ngất giữa bốn bề thinh lặng
Thật ngu ngơ những lời yêu trao tặng
Có vì sao bay lạc lén nghe mình

Có vòm cây xao xác lá lung linh
Trong đêm tối thì thầm tim em hát
Thoảng đâu đó ngọc lan bừng thơm ngát
Có thiên thần nói hộ những lời yêu

Có thiên đường xoa dịu nổi cô liêu
Em hạnh phúc nghe gió vờn tiếng nhạc
Đã trao anh trái tim yêu đi lạc
Một mùa thu lại run rẩy trở mình

Một đóa hồng giờ phút của vô minh
Lại bừng nở trong tay người yêu dấu
Lại thiết tha như chưa hề đau đớn
Đêm ân cần giấu vội cuộc tái sinh

Trong thẳm sâu nước mắt ướt cõi tình
Em lại khóc khi biết mình hạnh phúc.


ĐỂ MƯA GIĂNG CHIỀU NAY, cho XÊ

Published on 12:21, 11/11,2011

không phù hoa cũng không hư vô

tình thắp nến hồng đêm ân ái

lòng đã trải ngọn nguồn hôm ấy

bàn tay buồn nắm chặt tay ai

 

mưa không đủ làm em ướt tóc

gió thu hanh hao thổi lạnh lòng

không dám nhìn vào đôi mắt đắm

dìm em vào một thoáng mênh mông

 

tim đã vướng vào tơ ai giăng

chiều mưa cũ bập bềnh trí nhớ

anh ở đâu gối chăn có ấm

em nơi nầy chăn gối lạnh căm

 

không xa xôi mà rất xa xôi

vòng trái đất khép tròn nỗi nhớ

để mưa giăng chiều nay trên phố

nụ hôn tình đọng mãi trên môi.

Sài gòn 11.11.2011

âu thị nguyệt thu

 

 

 

 

 


VÀNG NGẬP MỘT VƯỜN TRĂNG, bài thơ cho riêng

Published on 20:25, 11/07,2011

 

Vàng Ngập Một Vườn Trăng  

CỦA ANH TẶNG EM


Năm một lần để bốn mùa phó hội
 Nắng thơm hoa, hoa lấp lánh sương rơi
 Em bụ bẫm nụ đất trời hôn phối
Sáng bừng lên trong từng trái tim đời.  


Rơi xuống giữa mùa thu một chấm

Để em làm tâm vẽ một vòng tròn
Ngàn năm với, sao còn đâu thăm thẳm
Huyền hoặc một vầng vẫn thủa trăng non  


Em hư ảo hay trần gian hư ảo?
Nhìn lá vàng xoãi cánh chở thu bay
Giữa mùa thu, không chia mùa hai nửa
 Vòng tròn em mủm mỉm một trăng đầy 



 
Giữa vầng trăng, không chia vầng hai nửa
 Chân ngo ngoe tung tóe sao trời giăng
  Đêm thắp đủ cho bốn mùa em sáng
 Bước lung linh vàng ngập một vườn trăng  


09/2010

 

 


TÌM SUỐI NGUỒN

Published on 18:49, 11/01,2011

TÌM SUỐI NGUỒN
Thơ : Âu Thị Phục An  (Tặng Bố)
Nhạc : Vĩnh Điện



Trôi hoài mà không biết
Cuối dòng là chi đây
Giữa nẻo đời hơn thiệt
Ta lỡ trớn cuồng say
 
Nâng trên tay vị ngọt
Người chuốc ta trăm năm
Núp bên bờ ảo vọng
Thương tiếc một chỗ nằm
 
Leo dốc lên triền núi
Hái một nụ tình không
Ấp vào lòng sương khói
Nở đóa hoa mênh mông
 
Ví như trời và đất
Thiên thu nỗi yêu nhau
Ta và người cũng mất
Nhiều năm để bạc đầu
 
Ở đâu một giòng suối
Miên man chảy từ nguồn
Ta tìm nhau cũng đuối
Giữa suối nguồn yêu thương...


GIẤC MƠ KHÔNG CHỈ LÀ MƠ

Published on 18:14, 10/19,2011

GIẤC MƠ KHÔNG CHỈ LÀ MƠ

Thơ : Âu Thị Phục An

Nhạc : Vũ Vĩnh Phúc

Thể hiện : Kim Khánh

                    (tặng Bố)

Làm sao biết được phút giây sắp đến?
Ánh mắt dịu êm say đắm nhìn em
Chiều thu gió nhẹ nhàng vương lên tóc
Sao cứ nhìn em để má hồng thêm.

Bàn tay muốn chạm lấy tay ai đấy
Cố níu hồn ai sang phía đời em
Bờ mi khép nhẹ để tim xao xuyến
Áo tím nào chợt lay động trong đêm...

Anh bên em nói cười sao vui thế!
Mưa Sài gòn ríu rít giọt thu rơi.
Em quay lưng bước đi lòng bối rối
Giấc mơ nầy không chỉ là mơ thôi!

Khi xa nhau cũng là khi yêu lắm!
Sóng liên hồi vỗ mãi bến bờ em.
Đêm cô đơn càng yêu anh say đắm
Yêu anh rồi anh lấy mất trái tim./.


TÌM SUỐI NGUỒN

Published on 18:37, 10/13,2011

TÌM SUỐI NGUỒN
Thơ : Âu Thị Phục An
Nhạc : Vĩnh Điện
                     (Tặng Bố)

Trôi hoài mà không biết
Cuối dòng là chi đây
Giữa nẻo đời hơn thiệt
Ta lỡ trớn cuồng say
 
Nâng trên tay vị ngọt
Người chuốc ta trăm năm
Núp bên bờ ảo vọng
Thương tiếc một chỗ nằm
 
Leo dốc lên triền núi
Hái một nụ tình không
Ấp vào lòng sương khói
Nở đóa hoa mênh mông
 
Ví như trời và đất
Thiên thu nỗi yêu nhau
Ta và người cũng mất
Nhiều năm để bạc đầu
 
Ở đâu một giòng suối
Miên man chảy từ nguồn
Ta tìm nhau cũng đuối
Giữa suối nguồn yêu thương...


Tình Sẽ Về Đâu?

Published on 19:29, 10/08,2011

Tình Sẽ Về Đâu?

Thơ : Đặng Kim Côn

Nhạc Vũ Vĩnh Phúc


 

Biến mất khỏi đời nhau thôi nhé !
Trái đất tròn, vốn có thật tròn đâu
Khi hai nỗi buồn quay về hai phía
Chút bâng khuâng chợt lắng giữa hồn nhau…

Lối đã chẳng còn về chung nữa !
Tiếng bước từ mấy thuở lạ bàn chân
Lạnh chiếc bóng, về đâu bao thương nhớ
Bóng lung linh đường mai chẳng hẹn gần.

Để tê buốt cả chiều Chúa Nhật
Đâu đó buồn, ta cũng buồn lây
Lòng đã tịnh, hay lòng đang nổi sóng?
Mà nhớ gì không biết nhớ gì đây!

Biến mất khỏi đời nhau để nhớ

Mai mốt về đâu, hai nỗi buồn ơi!
Hai cực buồn đẩy nhau về một phía
Tưởng như từng ánh mắt vọng xa xôi.


QUÁN CHIỀU MƯA

Published on 18:14, 10/05,2011

QUÁN CHIỀU MƯA

Thơ : Đặng Kim Côn
Nhạc : Vũ Vĩnh Phúc  

 


 


Em có muốn ngoài kia thôi mưa?

Chút ước mơ lạnh đầy quán trưa

Xa khuất dần tiếng chân ai bước?

Nghe thầm trong từng tiếng cốc khua

 

Em có muốn trời giăng mây bay?

Gió hắt hiu lạnh từng ngón tay

Em cứ ngồi níu mây xa xuống

Nghe tiếng buồn giăng mắc đâu đây. 

 

ĐK:

Gọi cho ta ly cà phê nóng

Để em nghe giọt rớt xuống bâng khuâng

Lạnh không em áo ân tình sũng nước?

Uống hộ ta giọt ấm thủa thanh xuân

 

Đợi cho mưa tạnh về thay áo

Để soi gương tìm dĩ vãng trong mơ

Và trong tim có bóng hình ai đấy

Mưa bây giờ hay mưa của ngày xưa ?

 


NÍU ÁO NGƯỜI LẦN CUỐI ĐỂ RỒI, BUÔNG!

Published on 21:17, 10/02,2011

 

NÍU ÁO NGƯỜI LẦN CUỐI ĐỂ RỒI, BUÔNG!
 
                                  
 
mắt thiết tha vuốt ve đường cong em
mắt anh buồn chiều xưa ngong ngóng em
hờn mênh mông bay theo làn gió lạnh
lá thư tình buông thỏng giữa tay quen
 
bay ngợp trời lá thu vàng ơi thu
đã say nồng phương ấy ướp hương thu
anh về nhớ lưng trần ong bướm khẽ
dẫm chân đời theo gót lạ lãng du
 
xanh biếc mắt em còn xanh giấc mơ
đêm hôm qua ân ái nuối vần thơ
em, cuộc tình bấp bênh bờ ảo vọng
anh, mưa nguồn chảy xiết nỗi bơ vơ
 
gặp tơ vương cũng chỉ là tơ vương
lòng khe khẽ run run nỗi yêu đương
tay trong tay chút tình môi còn đọng
níu áo người lần cuối để rồi, buông!
 
SG,8.2011

 


THƠ BỐ TẶNG EM, Kỷ Niệm Yêu Dấu

Published on 07:58, 10/01,2011

Mà Nhớ Gì Không Biết Nhớ Gì

 ( Tình Sẽ Về Đâu, nhạc VŨ VĨNH PHÚC )

Biến mất khỏi đời nhau thôi nhé

Quả đất tròn, vốn có thật tròn đâu

Khi hai nỗi buồn quay về hai phía

Chút rưng rưng chợt lắng giữa hồn nhau!

 

Không quay lại, cũng không nhìn theo

Hai đôi mắt đã không còn trời đất

Không đã được và cũng không sẽ mất

Lững lờ nhau trong tiếng bước đìu hiu!

 

Để tê buốt cả một chiều Chúa Nhật

Đâu đó buồn, nơi này cũng buồn lây

Lòng đã tịnh, hay lòng đang nổi sóng?

Mà nhớ gì không biết nhớ gì đây!

 

Biến mất giữa đời nhau, để nhớ.

Mai mốt về đâu, hai nỗi buồn ơi!

Hai cực buồn đẩy nhau… về một phía,

Thật như từng ánh mắt vọng xa xôi.

 

2011

 

Gửi Lại Chiều Mưa

 

Cuối mùa mưa ấy trời chưa nắng,

Đã ánh vàng lên một bóng thu

Hồng tím trộn nhau thành mây trắng

Màu áo theo mây bay, về đâu?

 

Về đâu khi rụt bàn tay ấm 

Trả bàn tay lạnh xuống chiều mưa

Vệt khói trăm năm mờ bóng nhạn

Đường bay xám ngoét giữa đôi bờ

 

Từ ly, không cả câu hò hẹn

(Biết có nhìn theo chiếc bóng chiều?),

Tiếng bước dỗi trên đường mưa nghẹn

Ướt áo em chiều nay hắt hiu!

 

Mới đã hôm qua rồi đấy nhỉ?

Cuối mùa mưa ấy buồn như mưa!

Chiều nay ngắt một bông thiên lý

Thiên lý như mơ chờ ngày xưa.

 


CƠN MƯA KỲ LẠ

Published on 18:19, 09/21,2011

CƠN MƯA KỲ LẠ
Thơ : Đặng Kim Côn
Nhạc : Vũ Vĩnh Phúc

 

Cơn Mưa Kỳ Lạ

Làm sao anh hiểu được
Có gì sau trang thư ?
Một mảnh trời nguyệt thực
Đã kịp tròn lại chưa?

Làm sao anh hiểu được
Sao trời hôm ấy mưa?
Trên dòng sông Thái Trạch (*)
Trăng ai trôi lên bờ

Cơn mưa gì kỳ lạ
Chập chờn trang thư ai
Cơn mưa chiều mùa hạ
Ngập ngừng rơi trên  vai…

Cơn mưa gì kỳ lạ
Dùng dằng vương tóc ai
Ướt nửa trời mộng mị
Giật mình cơn đau dài

Làm sao anh hiểu được
Chớm lạnh trời hôm qua?
Hai lối về xuôi ngược
Kéo con đường thêm xa…

Làm sao anh hiểu được
Mây buồn giăng lối đi?
Khi xa dần tiếng bước
Chiều mưa rơi thầm thì./.

 

----------------------------

(*) Sông Thái Trạch là dòng sông Lý Bạch nhảy xuống vớt trăng và bị chết


SINH NHẬT 15.8 NGUYỆT THU & LỄ VU LAN DÂNG TẶNG MẸ BÔNG HỒNG TRẮNG NHỚ THƯƠNG.

Published on 16:01, 08/15,2011



 
 
 

 

 

Hôn Lên Hoa Hồng Trắng

 
 

từ mẹ hoài thai một nụ
chúm chím máu đỏ tóc xanh
trần gian ngo ngoe chút xíu
hai chân nho nhỏ hoang đàng

bảnh bao một tử cung đẹp
bơi bơi lội lội con chơi
mẹ cười rung rinh da bụng
thênh thang hí hửng con chòi

trầm luân trầm luân mẹ bước
trên tay một đống thịt da
có khi mưa phùn gió bấc
bấm chân níu chặt ta bà

mùa thu vụng về tháng bảy
hoa hồng trắng ngát phù hoa
chân trần một mình con bước
có khi vấp ngã sa đà

mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi
sương pha trắng một cõi trời
mù mù hư không tịch lặng
khói hương bày mãi cuộc chơi

hồng trắng hồng trắng hồng trắng
ngậm ngùi mấy giọt buồn rơi . . .

 

 

Âu Thị Phục An


 


PHIẾN SẦU

Published on 15:53, 07/31,2011

nhặt phiến sầu rơi

chiều tan tác gió

người ơi xa vời

lần thu bỏ ngỏ

 

lối cũ người qua

lăn vùi giấc mộng

còn chút tình ta

ngàn năm gió lộng

 

có về thăm nhau

tắm dòng sông cũ

thu buồn hanh hao

nằm nghe sóng vỗ

 

ví có bạc đầu

dẫu mai tình lỡ

xin giữ cho nhau

chút tình xưa cũ

 

phiến sầu rơi mau

xuống đời nông nổi

ta nhặt nỗi đau

cho người lần cuối

 

...xin nhớ trăm năm

một lần chết đuối.

 


MAI EM CHẾT DƯỚI TRĂNG RẰM

Published on 20:10, 07/19,2011

tặng C

 

giấu cơn hờn dỗi qua từng câu thơ

cỏ hoa hôm ấy bơ phờ

vai phong trần ghé em ngờ giấc khuya

dùng dằng con nhện giăng tơ

cuộn quanh giấc mộng giữa bờ thực hư

 

sông nằm lặng sóng tương tư

bờ xa nguyệt tận soi hờ chiêm bao

trăm năm thôi lấp lại đào

chăn kia gối nọ nằm thao thức chờ

 

trăng hờn che vội cơn mơ

rưng rưng nỗi nhớ tràn thơ thẩn buồn

đêm nằm mộng níu ái ân

người xa xa khuất phong trần mang theo

nhớ nhau xin nhớ ngọt ngào...

 tháng 7. 2011


TÌNH ĐỘNG

Published on 00:49, 07/05,2011

TÌNH ĐỘNG
 
cát nhỏ những giọt tinh khôi qua kẻ bàn tay buồn
những vệt vàng rơi trên da em buồn
anh ở vành kinh tuyến nào
cơn nhớ thúc gọi một lần huyên náo
trái tim đập nhịp cuồng ngông anh biết không
 
ánh mắt hằn lên ánh mắt lần thu mưa thút thít
năm ngón tay bíu lấy một bàn tay ấm
áo ai tím loang cả làn bờ ngực mịn
căng tràn những khát khao em cho anh
căng tràn những dấu yêu em trao anh
 
nằm úp mặt trên mấy mùa thương nhớ
hương lá khô oằn bay ai đốt lá chiều nay
dấu yêu không biết bao giờ tìm đến
em như lá khô buồn ai đốt mãi cho hương bay
 
xin một lần thôi xin một lần tình thôi vọng động
tháng ngày chất ngất nhớ thời gian rồi cũng xóa
mùa thu này anh có về không
màu mắt tím vướng vít hơi thở nồng
và đêm thu mưa sẽ gọi về một người xa ngái
 
tiếng thở dài sẽ theo chân người viễn xứ
và em thao thức trở mình trên đụn cát thời gian.
 
 tháng sáu 2011


SÓNG NGÀN NĂM

Published on 23:12, 06/21,2011

những giấc mơ trôi trên sóng ngàn năm vỗ

lời tự tình rét mướt cuối mùa mưa

ta sẽ lặng thinh gửi tình tan theo nước biển

chân lãng tử cuối cùng dừng bước tha hương?

 

mùa mật ngọt thơm lừng hương cây trái

một mùa yêu hoa cỏ thắp sắc màu

dù không biết có khi nào ai ghé

ta mãi chờ trong giá buốt thương đau

 

đêm hoang vu dẫm chân hoài lên cát

sóng vỗ về từng con sóng về đâu

sóng lòng ta ngàn năm còn xao xác

ấm tay người nhớ lắm, biết làm sao?

21.6.2011

 

 

 

 

 


LỜI GIÓ GỌI, âu thị nguyệt thu

Published on 14:26, 06/16,2011

        

                             

 

Dạo nầy tôi thấy mình hơi lạ, vô tâm và chễnh mãng với mọi thứ quanh mình, ngủ tới 10 giờ sáng như một cô công chúa nhỏ được cưng chìu. Tôi ghét tiếng tích tắc của đồng hồ và tôi đã tháo pin ra. Tôi uống sữa trong tủ lạnh hoặc là một thứ nước giải khát nào đó mỗi khi tôi thức dậy, tôi nốc đến no bụng rồi lười biếng đi đánh răng.

Vừa đánh răng tôi vừa nhìn mình trong tấm kiếng , tóc tôi được quấn vội trong một cái cột tóc, tuy vậy vẫn bù xù đến phát chán, sau đó tôi rửa mặt và cổ, thấy hài lòng vì sự mát mẻ của một đầu ngày không có gì bận rộn.

Sự im lặng không có tiếng người của căn nhà  làm tôi thấy khoái trá, tôi nghe tiếng chân mình lê sột soạt trên nền gạch, tôi nghe tiếng hai con chim yến phụng gù nhau trong lồng , phía trái mái hiên, và có lẽ lá mới của cây mai già cạnh bàn thờ ông thiêng cũng đang lách tách chào đời. Vài cái lá non len lén lú ra mới dễ thương làm sao. Và mấy cái nụ hoa lan cũng đang ửng tím dưới sắc vàng của ngày. Mọi thứ gì mới mẻ của tạo hóa kỳ diệu cũng khiến tôi nao lòng , một sự mềm yếu không biết là do đâu.

Sáng nay tôi biết mình đang làm chủ thời gian dù tôi biết ngày vẫn đang trôi đi không có gì cưỡng lại được, dù tiếng đồng hồ không còn tích tắc nhưng mặt trời vẫn đang nghiêng bóng về phía tây, nó cứ nhích dần nhích dần một cách đáng ghét. Và dù tạo hóa thiệt sự là ngon lành đến đâu đi nữa trong cái sự kỳ bí của nó thì trong vô thức tôi vẫn muốn chống lại . Tôi muốn một sự vĩnh hằng của ngưng đọng. Để không thấy mình cứ lập đi lập lại những nhu cầu đáng ghét của hằng ngày, hoặc là những bài tiết không thể kềm chế của cơ thể, và đủ mọi thứ phiền toái khác của cái gọi là đời sống, sao mà nó khủng khiếp thế?

 

    

Người đàn ông có đôi mắt màu tro núp dưới đôi chân mày xếch. Mái tóc anh ta rậm và phủ đầy ót, bờ môi bậm lại hơi cong nhưng khi cười chào tôi thì cặp môi banh ra hết cỡ và ngây thơ thiệt tình đến khó mà không gật đầu chào lại. Chúng tôi cùng ngồi trên một chiếc ghế đá trong công viên, ngày có lẽ đã nghiêng về chiều vì tôi thấy nắng đã chếch choáng ngã những cái bóng cây mát rượi về một phía xa xa trên con đường rộng rãi của công viên và cỏ của công viên.

 

           “ ở đây thanh bình quá “ anh ta nói.

 

           “ không phải ngày nào cũng như ngày nào, ý tôi nói thỉnh thoảng tôi ra đây để thở “ anh ta nói tiếp.

 

            “ thỉnh thoảng tôi cũng ra đây” tôi nói, khi ngã ngửa đầu ra phía sau nhìn lên đám lá xanh dờn phía trên cao.

 

            “ ở đây dẫu sao cũng thanh bình quá chị nhỉ” anh ta lim dim đôi mắt có vẽ đang thụ hưởng một chiều an bình .

 

Dưới chân tôi là một đống lỉnh kỉnh túi xốp đựng lỉnh kỉnh mọi thứ phụ tùng cho đời sống của một con người . Tôi không hiểu sao những thứ đó lại nhiều đến thế. Ông trời tạo ra vạn vật cùng mọi thứ nhu cầu để rồi  hành xác tất cả. Tôi khổ sở nhất là phải mang cái áo vú chật chội nóng bức và đôi giày cao gót khi ra ngoài. Tôi khổ sở khi ra chợ tìm mua thức ăn cho vài ngày trong tuần. Đi dự một tiệc cưới ư? sao lại cứ phải đứng chọn mãi một bộ áo váy, một bộ comple nào đó cho phù hợp với đồ trang sức và tỏ ra không bất lịch sự với chủ nhân khi quá xuề xòa?

 

Lâu ngày không ra khỏi nhà mà cũng có thể là lâu năm không tiếp xúc với ai, tôi có vẽ lúng túng khi người đàn ông lịch sự nhã nhặn mời tôi cùng vào cái quán  nho nhỏ cạnh công viên uống nước. Thời tiết khô ráo và âm ỉ nóng bức dù chiều đã về từ lâu khiến tôi cũng cảm thấy khó từ chối một ly nước cam vắt mà mới nghĩ tới đã thấy thèm. Cũng may con đường đang phủ đầy gió khi tôi đứng lên trao đống túi xốp vào tay người đàn ông lạ lẫm. Ít nhất thì gió của ông trời khó ưa cũng đang thổi mát rượi và làm tôi cao hứng.

 

Chúng tôi cùng hững hờ khuấy ly nước uống, cùng nhìn những bóng đèn nhỏ xíu xanh đỏ nhấp nháy chạy hờ trên những tàng cây, điều đó làm cho tôi thấy vui mắt . Rồi chúng tôi chia tay, sau khi chúc nhau ngủ ngon. Không quay đầu lại, tôi rồ máy xe chạy thẳng, nhưng lưng tôi cứ nhồn nhột, có lẽ anh ta đang nhìn theo?

 

 

Tôi không phải là người khoái mặc mãi màu áo đen góa phụ hay cứ quấn mãi vầng khăn tang trắng trên mái đầu mình, dù thiệt ra thì lòng tôi luôn nặng trĩu một bình tro cốt của quá khứ. Những hoài niệm cứ tìm về như những bóng ma lang thang trong ngôi nhà kín cửa. Tôi thích tắt đèn nằm trong bóng tối để lắng nghe tiếng của đêm sâu thoi thóp trở giấc khắp mọi nơi. Tiếng chân tôi luôn lê lệt xệt xuống bếp tìm cái tủ lạnh lấy nước uống, tiếng tôi thở dài bên gối cũng khiến tôi giật mình trong cái cô tịch của đêm sâu. Người ta nói người hiền chết thì lên thiên đàng chứ không đầu thai, tôi hi vọng anh ấy đang trồng hoa trên thiên đàng, và trong lúc chờ hoa lớn lên và nở, có lẽ anh ấy cũng đang chờ đợi tôi.Tôi hi vọng anh sẽ không đầu thai làm người nữa làm gì, cũng không nên trở lại dương gian trong một hình hài nào khác, như là những bông hoa hay cây cỏ nhỏ nhoi nhất, hay là loài côn trùng dễ thương nhất cũng đừng nên trở lại trần gian nầy. Mỗi khi thắp nhang cho anh tôi thường nhắc anh điều đó.

 

Khoảng thời gian đầu tiên sau khi anh mất tôi thường đóng cửa phòng và hồi tưởng về những ngày bên nhau. Được ở bên nhau đã là một hạnh phúc, nhưng một quãng thời gian dài quá nhiều khốn đốn khiến cho dục cảm thông thường cũng bị đè nén, khiến cho tôi thường xoãi tay chân ngủ quên với nhiều ác mộng cho một ngày mai đầy âu lo, nhưng anh thì không như tôi, buổi đêm tôi thường có cảm giác anh luôn cố len vào cơ thể tôi cái vật cứng của anh, tràn ngập và đầy yêu thương thường khiến cho tôi  mỉm cười trong giấc ngủ. Và tôi luôn thích thú vì biết ơn anh. Hạnh phúc lứa đôi thường thấm thía vào nửa đêm, khi mà trong đầu không có gì vướng bận, khi mà anh thường âu yếm hôn lên má tôi hoặc kéo tôi sát khít vào lòng khiến cho tôi luôn cảm nhận được từ hơi ấm của anh một sự thương yêu nồng thắm nhất.

 

Bốn năm trời đã trôi qua nhốt tôi trong một không gian hẹp của căn phòng với sự trầm lặng miên man của thời gian mà tôi đang tìm cách trốn tránh nó. Tôi thấy mặt trời chói chang những buổi tôi dậy trễ. Tôi hài lòng khi chiều dần tắt để đêm về tôi lại được một mình nghĩ tới anh và không phải dính líu gì đến cái sự ăn, mặc, vệ sinh, đi đứng, giao tiếp với xung quanh. Có điều hàng tháng tôi vẫn phải gặp vị bác sĩ tâm thần để sửa chửa lại những cảm xúc bất chợt của mình. Đối với con người nầy tôi thường thấy dễ chịu vì ông ta luôn đồng cảm và luôn mỉm cười trước những lời nhăng cuội của tôi. Tôi thường nói về những ám ảnh của thời cuộc đã lâu, đã làm nên căn bệnh của tôi, hoặc nhiều khi tôi kể những ám ảnh về anh.

Trong đó, tôi nhớ lần cuối cùng, trước khi qua đời vài ngày sau , tôi bắt gặp anh đứng im lìm, thở mệt nhọc, và nhìn mãi lên vòm cây cao rậm mát đầy gió của khoảng sân bệnh viện, tôi nhói lòng khi biết anh đang cố nhìn lên mây trời, đang cố hít vào cái phổi hư hao của anh  mớ không khí đầy oxy, tôi biết anh đang thèm khát nhiều thứ, hối hận nhiều thứ, và chống chọi với nhiều thứ. Hai tay anh run run bấu chặt vào song cửa sổ. Và anh đứng đó, nghiêng ngã như một cái cây còn non trẻ bị ngọn gió đời quất sụm, không gì có thể chống đỡ nữa.

 

 

 Tuần nào đi siêu thị tôi cũng đi vào khoảng xế để được la cà chọn lựa và khi về tôi ghé vô công viên thì đã chiều. Tôi gặp lại người đàn ông đó và cũng có chuyện trò chút đỉnh. Tôi ngạc nhiên khi nghe lại cái giọng miền trung của anh nơi anh ta. Người nầy nói năng chậm rãi và khi cười thì giống như trẻ con .

 

 

‘ hôm trước chị về tôi cứ nhìn theo mãi”

 

“ hèn chi tôi thấy nhột nhột sau lưng”

 

“ thật à?” anh ta ngạc nhiên và cười to.

 

“ tại sao anh nhìn theo tôi”

 

“ không biết , có lẽ để ghi nhớ”

 

“ nhớ gì?”

 

“ tôi cũng không biết”

 

Tôi thích gió nơi công viên . Nơi đây chúng thong dong thổi và đuổi nhau. Những tán cây cao vút xanh um cứ đảo qua đảo lại ngó rất vui mắt. Tôi nói với người đàn ông về ý nghĩ nầy và anh ta ngước lên nhìn rồi cười. Tôi nói tôi thích làm gió vì gió là tự do nhất, mát mẻ dịu dàng mà cũng cuồng nộ nhất.

 

Thỉnh thoảng tôi nhìn kỹ người đàn ông, lắng nghe giọng nói của anh ta, tôi nghe giọng của anh ta chứ không hề nghe anh ta nói gì. Cũng may là người nầy không có gì đáng chán nên tôi cũng có thể trò chuyện loanh quanh về một vài đề tài mà tôi và anh ta cùng thích như âm nhạc và hội họa chẳng hạn. Rồi phân tích một bài hát nào đó hoặc một nhạc sĩ nào đó. Câu chuyện cứ thế mà lan man cho đến lúc đèn đường bật sáng.

 

 Chúng tôi ngồi lút vào sâu trong công viên để tránh cái không khí ô tạp của bên ngoài. Sự lọt thỏm nầy đem lại cho tôi một sự thích thú khác lạ hẳn cái sự đơn độc hàng ngày của tôi ở nhà. Rồi tôi có một ý nghĩ ngông cuồng là muốn nằm ngủ hoài, ngủ ngon trên đùi anh ta, nếu có thể, với tàng lá trên cao đầy bóng tối...

 

Âu thị phục an

tháng 6/2011

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

         

 

 

     

 

    

      

 

   

   

   

   

 

 

          

    

     

    

    


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16  Sau»