Sign up

BẠC LIÊU XƯA

Published on 18:09, 03/20,2010

Mùa thu tím cũ thẩn thờ
Ai chia đôi lứa qua bờ thời gian


Thiên thu gió thổi mây ngàn
Về gom thương nhớ hai hàng lệ rơi


Mộng xưa giấc ngủ bời bời
Nắng vương hiên vắng thốt lời đẩy đưa


Đường xưa lưu luyến chân xưa
Em rời phố Bạc Liêu mưa ngang đầu


Ngại gì mưa nắng phai mau
Mà nay yêu dấu qua cầu gió bay


Khi về tay nắm bàn tay
Thấy trong mộng mị tháng ngày đã xa


Ước gì năm tháng đừng qua...




MỘT LẦN THÔI

Published on 09:31, 03/17,2010

Ta chờ người lòng run như sóng dậy
Giấc hoang đường duyên nợ cũng bằng không
Ngày yêu dấu đôi bàn tay siết chặt
Môi ân tình he hé nụ cuồng ngông


Có chắc không những lời yêu bóng bẩy
Gỏ lên tim nhịp đập lỗi cung hờn
Ta yêu người chiều phai dù rất muộn
Tuổi tên người ghi dấu giọt yêu đương


Một lần thôi mà lửa lòng cuồng vọng
Một lần yêu mà ngan ngát trăm năm
Dẫu ngàn sau bướm bay tìm bến mộng
Ta vẫn còn giử lại trái tim bầm


Thôi quên đi ái ân ngày xưa cũ
Thôi tạ lòng tri kỷ một lần vui
Tiển hoàng hôn ta yêu chiều bóng tối
Lấp dùm ta yêu dấu một lần thôi.



TINH KHÔI

Published on 11:06, 03/13,2010

Từ em tinh khôi về
Hạ vàng lung linh nắng
Từ em ngày xa vắng
Mắt buồn ướt trời thu


Ai xa khơi mịt mù
Theo sóng tìm bến lạ
Ai quay lưng bỏ lại
Một trời đông nhớ nhung


Rồi thời gian lạ lùng
Vẫn quay vòng xa cách
Những ngày xưa vụt mất
Bao hẹn thề đã trao


Từng cơn gió hanh hao
Thổi vào lòng chia biệt
Em nụ hồng tinh khiết
Run nhịp thở mong chờ


Từ em tinh khôi mơ
Hái hoa cài áo cưới
Trắng một thời yêu dấu
Nói ngàn lời yêu nhau


Nhỡ mai bạc mái đầu
Còn nguyên tình thu cũ
Ngày mai hoa hé nụ
Nhớ nhé, lòng tinh khôi.


NHẠC SĨ PHẠM DUY & THIỀN CA

Published on 13:57, 03/09,2010

Thiền Ca
(Hát Trên Ðường Về)

Thụy Khuê

Soạn xong MƯỜI BÀI RONG CA vào năm 1988, tôi tưởng chừng đã có thể kết thúc cuộc đời soạn nhạc. Quá bận bịu với việc đi hát rong trên thế giới, tôi không có nhiều thì giờ để ngồi sáng tác. Vả chăng, vào lúc cuộc đời lưu dân đã trở nên khá buồn tẻ, coi như tôi đã cạn nguồn cảm hứng... Vậy mà không ngờ tôi lại viết thêm được một chương khúc 10 bài ca nữa! Amen và A Di Ðà Phật...

Tháng Sáu 92, tôi đi hát ở Boston. Vì từ nơi cực Ðông của Hoa Kỳ qua Pháp không xa lắm, tôi đi Paris chơi một tuần. Bỗng nhiên, tôi có một ngày chủ nhật đi lang thang một mình trong thành phố để gậm nhấm rồi hoá giải một nỗi buồn. Trong dĩ vãng, mỗi khi gặp phải chuyện buồn, tôi đều phản ứng như vậy. Ít lâu nay, trong cuộc đời về già không dễ dàng tung hoành như trước nữa, tôi luôn luôn bị vài nỗi buồn ám ảnh: Buồn vì đang sắp sửa phải kết liễu một chuyện tình, buồn vì tình hình dân chúng -- tôi cảm thấy -- ở hải ngoại cũng như ở trong nước không còn thiết tha với người nghệ sĩ nữa, buồn vì sức khoẻ mỗi ngày một giảm sút v.v...

Thế nhưng, trong một buổi sáng lãng đãng đi một mình giữa Paris nắng rực và vắng vẻ này, tôi lại đánh đuổi được sự dằn vặt trong tôi. Một lần nữa -- sau ÐạO CA, RONG CA -- tôi bỏ rơi con đường nhạc đời để tìm về nhạc đạo. Tôi lại tìm thấy an ủi trong siêu nhiên. Trong một đêm (16-6-1992) tôi hoàn thành 10 bài hát -- tôi muốn được gọi là -- thiền ca.

Soạn ra những bài ca thoát tục, trước hết tôi tạ từ một người tình. Sau nữa tôi thể hiện giấc mơ soạn thiền ca mà tôi nuôi nấng khi đi hát mới đây ở Nhật Bản. Ngoài ra, tôi đang nhớ nhung Phạm Thiên Thư và mong thiền sư buồn này đọc -- hay sẽ nghe --được những bài này. Chưa kể việc tôi muốn trả ơn một bạn yêu nhạc ở Saigon (Phạm Phú Lợi) gần đây có một bài viết đăng trên báo PHẬT GIÁO ấn hành ở Los Angeles, nhìn tôi là một bồ tát đoạ, vì cứ sống lửng lơ giữa đạo và đời và vì nhân quả chẳng bao giờ tròn nên cứ đành phải tái sinh muôn kiếp.

Tôi trở về Boston để làm nốt công việc ca diễn và tu chỉnh MƯỜI BÀI THIỀN CA. Trong ba ngày đêm, tôi ở trong nhà một người ngẫu nhiên là người em vì có chút liên hệ gia đình là Thầy Giác Ðức. Vốn là kẻ không bao giờ đọc kỹ một cuốn kinh hay một cuốn sách về Thiền, tôi đọc lời ca cho Thầy nghe, và đã làm Thầy mất ngủ ba đêm. Trở về THỊ TRẤN GIỮA ÐÀNG, MƯỜI BÀI THIỀN CA được thu thanh ngay với phần phóng tác về hoà âm của Duy Cường và với giọng ca Thái Hiền. Có khá nhiều bạn bè thân thương viết về những bài thiền ca, được gọi thêm là HÁT TRÊN ÐƯỜNG VỀ. Tôi chọn bài của chị Thuỵ Khê đăng trên nguyệt san HỢP LƯU và trong cuốn SÓNG TỪ TRƯỜNG (nxb VĂN NGHỆ, California - USA) để dẫn người nghe vào THIỀN CA.

Phạm Duy
Trên Ðăng Trình Ðến Vô Cực

Ðạo Ca và Thiền Ca, hai cái tên có tính cách song song nhưng không đồng nhất, được sáng tác trong hai bối cảnh dị biệt, cách nhau hai mươi năm. Với hai Phạm Duy khác nhau.

Ðạo ca và Thiền ca gần nhau vì hai tác phẩm cao về giá trị mỹ quan, khó về thẩm thức và lựa chọn thính giả. Cả hai đều đi ra ngoài hành trình âm nhạc đại chúng của Phạm Duy. Không có những yếu tố cận nhân tình như: quê hương, ca dao, dân tộc... Ðạo ca mở đường và Thiền ca kết thúc cuộc hành trình tìm đạo của một kẻ ngoại đạo.

Trong vòng tử sinh của kiếp người trầm luân trong bể khổ, Ðạo ca cất lên lời huyền diệu thiết tha, đưa ta vào chặng đầu của giáo lý nhà Phật. Nhạc Phạm Duy, thơ Phạm Thiên Thư, giọng hát thiên sứ Thái Thanh hướng dẫn chúng sinh -- từ cõi vô minh -- lắng nghe số kiếp trầm luân của chính mình mà vượt trùng luân hồi, tìm về bến giác như một cứu cánh:

Xưa em là kiếp chim, chết mục trên đường nhỏ
Anh là cội băng mai, để tang em, chờ mấy thuở...
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Mai sau chờ nhau nhé, đầu thai vào kiếp hoa
Chốn mây mờ phiêu bạt, chờ đợi chim hót ca...

Nhạc Phạm Duy trong đạo ca thanh thoát và siêu thoát, gần gũi tâm hồn một thiền sư tuy đã gột rửa lòng trần nhưng vẫn còn tha thiết ngoái lại dĩ vãng với luyến tiếc và u hoài. Âm hưởng gieo cho người nghe là âm hưởng tìm thấy trong những bài thánh ca -- thanh khiết và từ bi -- bên đời cũng như bên đạo. Giọng hát pha lê Thái Thanh cất lên như một nguyện cầu, vút cao, thăm thẳm và thánh thiện chỉ bảo con người cư xử với nhau trong đạo đức và nhân ái:

Thương người như thương mình
Thương người như thương thân.

Ðạo ca là hình thức giáo lý cơ bản và sơ đẳng tìm thấy trong kinh điển chính thống của đạo Phật. Là phật pháp hiểu theo nghĩa đại chúng: hành thiện để kiếp sau khá hơn kiếp trước, vì:

Sinh tử vẫn còn đây
Ðời này qua đời nọ
Tử sinh vẫn còn kia...

Phạm Duy và Phạm Thiên Thư đã thơ mộng hoá kinh điển nhà Phật: đem tình yêu vào đất thánh. Nhưng hồn của Ðạo Ca mới chỉ là hồn bướm mơ tiên, là tình yêu chưa bước vào vườn địa đàng đã thoáng nghe tiếng chầy kình của thiền sư Không Lộ mà giật mình tỉnh ngộ quay về với đạo lý. Tình yêu trong Ðạo Ca là thứ tình nửa chừng xuân: tình yêu đã diệt dục. Ðạo Ca thuộc về đạo, là ý thức muốn giác ngộ, đang tìm đường giác ngộ, nhưng mới đi được nửa đường. Bản đạo ca TÂM XUÂN kết thúc cuộc hành hương bên bờ nghi vấn:

Mùa Xuân có không ? Hay là cõi Tâm ?
Mùa Xuân có không ? Hay là cõi Không ?

Thiền Ca, hai mươi năm sau, Phạm Duy hoàn toàn phá giới, bước ra ngoài vòng đạo lý, an nhiên trong tự tại, không còn tìm kiếm, không cần tìm kiếm, vì đã thấy chính mình. Phạm Duy trong thiền ca xác định nội dung giác ngộ, qua tự giác, bằng chính sự sống. Thiền ca thuộc về đời. Thiền ca là Sinh ca, là Tình ca, xa và cao hơn đạo ca trong triết lý. Thiền ca thể hiện bến giác cho nên thiền ca gần người mà cũng rất xa người. Lý luận trừu tượng thì như thế nhưng trên thực tế, chặng đường từ Ðạo dến Thiền của Phạm Duy gồm thâu hành trình cả cuộc đời hơn bẩy mươi năm sống và sáng tạo. Thiền Ca tổng kết hành trình ấy, đồng thời xác định phong cách nghệ sĩ của Phạm Duy, một phong cách rất thiền, rất đạo mà lại phản thiền, ngoại đạo.

Phản thiền, bởi vì muốn đạt tới trạng thái thượng đỉnh (giác ngộ, niết bàn, phật tánh...) thì phải sống xa tục lụy, tĩnh tâm, trong tư thế tham thiền nhập định. Con đường hành xử để tới Thiền là con đường tịch lặng, xa chốn phồn hoa đô hội. Phong cách sống với và sống vì quần chúng, hành động sáng tác của Phạm Duy, tự nó, có một nội dung sinh động, một tư chất phản thiền. Tuy phản thiền nhưng lại rất thiền vì ba đặc trưng khai phóng nhân sinh của thiền: trực nhận, vô ngôn và vô ngã luôn luôn hiện diện trong Phạm Duy, con người và tác phẩm.

Nói cho rõ hơn: Thiền khai phóng phần năng lực nội tại tích lũy trong mỗi người. Nguồn năng lực tự nhiên ấy, trong hoàn cảnh thông thường, vì những gò bó xã hội, gò bó tri thức, gò bó kiến thức, bị dồn ép, vặn tréo đi đến độ không thể nào thoát ra được. Thiền đưa ra phương thức khai phóng nhân sinh, trực tiếp kêu gọi ánh sáng bằng chứng nghiệm bản thân thay vì kiến thức sách vở vì thiền cho rằng chính tri thức ấy tạo ra cho ta đủ thứ vấn đề để không bao giờ giải quyết được, chính nó là nguồn gốc của sự vô minh nên cần dẹp nó ra một bên, nhường chỗ cho một cái gì khác siêu đẳng hơn, cao hơn, minh triết hơn (Suzuki). Nội dung của giác ngộ cần phải trực nhận, không qua trung gian của ngôn ngữ và sách vở. Ngôn ngữ là sản phẩm của nhân duyên, bản chất luôn luôn biến đổi theo thị hiếu và thành kiến xã hội. Ngôn ngữ đôi khi phản bội lại con người, phản bội sự thật, cho chúng ta một nhận định hư giả về sự vật. Cho nên muốn thấu triệt một vấn đề, chúng ta phải vận dụng khả năng nội tại. Trước những cực điểm của cuộc đời như khổ đau, khoái lạc, hạnh phúc... con người không nói nữa, không suy nghĩ nữa, không phân biệt cái tôi nữa. Cho nên trực nhận, vô ngôn, vô ngã là biện chứng của thiền trước vô cùng, vô cực. Nói cách khác, thiền mở cửa cho chúng ta đến vô cực bằng những ngả trực nhận, vô ngôn, vô ngã.

Âm nhạc là một nghệ thuật dựa trên hai yếu tố căn bản: vô ngôn và trực nhận. Âm nhạc đến hoặc không đến với chúng ta. Chúng ta cảm hoặc không cảm một bản nhạc. Với âm nhạc, không có vấn đề: hiểu hoặc không hiểu. Vì âm nhạc không cần lý luận, dẫn giải. Âm nhạc là vô ngôn, là thứ ngôn ngữ thượng từng. Phạm Duy đã tận dụng hai tính chất trực cảm và vô ngôn của âm nhạc để nói, để sống và để sáng tác trong suốt cuộc đời. Cái học của Phạm Duy dày trường đời hơn trường học. Phạm Duy đạt tới cao độ của nghệ thuật không bằng con đường tri thức, lý luận mà bằng trực cảm: sáng tác chớp nhoáng một bản nhạc trong giây lát, đặt lời cho một bài ca trong vài sát na. Phạm Duy chưa từng khổ công học nhạc trước khi sáng tạo ra những tuyệt phẩm NƯƠNG CHIỀU (1947), BÀ MẸ GIO LINH (1948), VỀ MIỀN TRUNG (1948)... Và Thiền Ca là sản phẩm làm trong một đêm để xưng tụng người tình. Bản chất Phạm Duy chống lại và khinh thường cái học hàn lâm, học viện. Về cái biết của mình, Phạm Duy thường nói ''tôi học lóm''. Ðối với đám học sĩ, Phạm Duy là người ngoại đạo. Tư chất coi thường sách vở, sáng tác đột xuất, thấy nhanh không qua trung gian của tư tưởng ấy cũng là một tư chất rất thiền.

Khi Thiền cho rằng tư tưởng là thủ phạm dẫn đến vô minh, một cách gián tiếp, thiền đã nhìn nhận nội dung của giác ngộ là sáng tạo, là tự do tuyệt đối, hai yếu tố cơ bản để mở cửa vào vô cực và vĩnh cửu. Mà cuộc đăng trình đến vô cực ấy, trong thiền gọi là bến giác, Phạm Duy đã trực nhận từ thuở thanh niên:

Người đi trên dương gian
Thở hơi gió từ ngàn năm
Gió lung lay Hoành Sơn
Gió dâng cao Biển Ðông
Người đi trong thanh xuân
Sưởi hương nắng như lửa sống
Máu sôi như sắc trời
Bước nhanh vượt chân đời.
. . . . . . . . . . .
Người đi trong không gian
Nhịp xe uốn vòng tử sinh
Bánh xe tang ngoại ô
Chiếc nôi trong vòng hoa
Người đi trong nhân gian
. . . . . . . . . . . .
Người đi nghe xa xăm
Mà chưa thấy bồn chồn chân
Bước đi trong thời gian
Vướng bao nhiêu lòng thương
Người đi trong thiên nhiên...
(LỮ HÀNH -- 1953)

Sau này Phạm Duy chọn LỮ HÀNH là tín điều (credo) trên con đường sáng tác cũng dễ hiểu. Nhưng động lực nào đã khiến Phạm Duy trực cảm rằng con người có thể đi đến muôn chiều: đi trên dương gian, đi trong thanh xuân, đi trong không gian, đi trong thiên nhiên... nghĩa là đi tới vô tận ? Và đi bằng gì ?

Ta đi bằng một sợi tơ
(MỘNG DU -- 1959)

Vậy động lực đó phải là tình yêu. Hẳn là tình yêu chứ không phải cái gì khác. Ngoài tính chất giăng mắc, mong manh, tình yêu là lần đầu tiên cái tôi thoạt biết có cái khác tôi (người khác). Cái tôi, cho đến bây giờ, tưởng như bất khả phân. Giờ đây, tự chẻ đôi ra: cùng một lúc vừa xác định cái tôi vừa từ bỏ cái tôi để nhập vào người khác (Suzuki). Nhập như thế nào? Nhập bằng hai nẻo: thể xác và tâm linh. Tình yêu làm cho cái tôi mất đi (vô ngã) trong đối tượng (người mình yêu) và đồng thời cũng đòi quyền chiếm hữu đối tượng đó. Trước tình yêu, cái tôi toẻ ra để rước cái khác vào mình. Cái tôi tan vào trong cái khác. Cái khác kia chính là tự do của con người. Tình yêu là bước đầu của vô ngã. Tình yêu vừa đưa đến tự do, vừa triệt tiêu tự do vì ta đem tự do của mình cho người khác. Mâu thuẫn đó nằm trong những nghịch lý sâu xa nhất của cuộc đời. Những kẻ đa tình, muốn cho nhiều lần, thường khôn ngoan lũy tiến đối tượng tự do: cho rồi xin lại tự do (CHO NHAU -- 1957). Nhưng lũy tiến của tự do cũng lại là một hình thức của vĩnh cửu. Cho nên Phạm Duy vừa đa tình, vừa chung tình:

Dìu nhau sang bên kia thế giới
Diù nhau nương thân ven chín suối
Dắt dìu về tới xa vời, đời đời
Dìu nhau đưa nhau vào nghìn thu.
(THƯƠNG TÌNH CA -- 1956)

Ý thức vĩnh cửu thiên thu trong lòng này (LỮ HÀNH) và vô cực đừng cho không gian đụng thời gian (THƯƠNG TÌNH CA) không chỉ thấy trong những bản tình ca mà còn rải rác trong toàn bộ tác phẩm của Phạm Duy: bằng ý nhạc mở rộng tới vô cùng trong CHIỀU VỀ TRÊN SÔNG (1956), bằng ý nhạc và lời ca lộng biển trời trong VIỄN DU (1953), MẸ TRÙNG DƯƠNG (1963-64), đến trong thăm thẳm lòng người như TÂM CA (1964-65), đến bằng tình yêu truyền kiếp trong RONG CA (1988).

Ý thức vĩnh cửu tựu trung là sự mở rộng cõi lòng đêm đêm người mở lòng ra (MỘNG DU) để cho nhau cả bốn trùng dương (CHO NHAU), đã yêu nhau như lòng đại dương (TÌNH HOÀI HƯƠNG): Phật gọi là Tâm, là Phật, là giác ngộ, và là nội dung của Thiền. Nhưng bằng cách nào thiền đã đi vào âm nhạc Phạm Duy?

Tiếng chuông và tiếng kinh, như Phạm Duy kể lại, là những ấn tượng tình cờ đến với nhạc sĩ từ thuở ấu thời: " Lúc còn nhỏ, vì mẹ tôi là một Phật tử thuần thành cho nên tôi hay được theo mẹ đi tới các nơi lễ bái nổi tiếng như Chùa Thầy, Chùa Hương, Ðền Sòng Phố Cát. Tôi biết tụng kinh, thuộc lầu Kinh Bát Nhã: Xá lợi tử, Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc, Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc. Thụ, Tưởng, Hành, Thức diệc phục như thị. Thuộc lầu kinh kệ nhưng tôi chẳng hiểu gì hết ... " Chính cái chỗ không hiểu gì hết mới là cốt tử và đi vào cõi nhạc Phạm Duy trong suốt cuộc đời. Vì nếu Phạm Duy hiểu hết thì không phải là thiền. Không có THIỀN CA.

Trên đường về thôn xóm buồn teo, xa xa tiếng chuông chuà gieo từ huyện Gio Linh 1948, rồi tiếng chuông và người mẹ gắn liền thành tiếng nội tâm me ơi, me ơi, chuông chùa nào la đà gợi từ lòng NGƯỜI VỀ (1954), khơi sâu đến MẸ TRÙNG DƯƠNG, BIỂN MẸ... sau này. Và những cuộc gặp gỡ đắm say nhất trong đời tình của Phạm Duy cũng nhuộm mầu đạo lý: Gặp nhau trong kinh cầu một hồi chuông (TÌM NHAU -- 1956), bao dung: Tình thương nhân thế bao la (XUÂN THÌ -- 1963) và nhân ái: Thương đời thương lẫn nhau trong chiều (CHIỀU VỀ TRÊN SÔNG), đôi khi nặng mùi thiền vị:

Xa xa có tiếng kinh cầu
Chiều trên dương thế mang sầu mênh mông
(XUÂN THÌ)

Vậy cái mà Phạm Duy bảo là chẳng hiểu gì hết thực ra là ý thức về đạo, về lòng nhân ái, về tình người đã nhập tâm nhạc sĩ từ lúc lọt lòng, qua mẹ, tiềm ẩn trong vô thức, (các hình thức khác: ca dao, dân ca... cũng xâm nhập Phạm Duy một cách tiệm tiến như thế) và mỗi khi có một động lực thúc đẩy, bật ra trong sáng tác: Ðạo trong Phạm Duy không do tư tưởng mà ra, cũng không do chủ đích hành đạo mà ra. Ðạo trong Phạm Duy từ vô tâm mà ra. Và vô tâm là bản chất sâu xa, là nguyên lý của Thiền.

Bản chất sống và sáng tác của Phạm Duy, do đó, vừa có chất Thiền vừa phản Thiền. Bản chất đó được hiện thực hoá, âm nhạc hoá trong THIỀN CA.

Cái cõi thinh không muôn chiều của Phạm Duy đã trực cảm trong lời ca của bài LỮ HÀNH cách đây 40 năm, phải đến thiền ca mới mở ra toàn diện trong âm nhạc. Bước vào Thiền Ca là một thinh không vô tận, vang trong thang âm mà chúng tôi tạm gọi là gian âm: âm nhạc trong không gian và âm nhạc trong thời gian. Hoà âm của Duy Cường ở đây là một thử nghiệm: nghiệm âm. Âm nhạc, bình thường chỉ là nghệ thuật âm thanh dội lên trong một khoảnh khắc thời gian nhất định. Nhưng ở đây, Duy Cường đã tạo được chiều dày thứ hai: chiều dày không gian rồi từ đó biến tiết, tạo thêm các chiều khác: dương gian, nhân gian... khiến cõi thinh không của Phạm Duy dày thêm, sâu thêm, biền biệt, trở thành vô cùng vô tận...

Cõi thinh không ấy, do đó, không chỉ là một không gian thuần túy mà còn là cõi không sinh động, cõi không đầy ắp sinh trùng, những vi bản của đời sống. Giữa không gian sinh động ấy, giọng ca Thái Hiền, xuất thần, cất lên, mê hoặc, quyến rũ người nghe từ lúc nhập thiền:

Thiền Ca 1
THINH KHÔNG

Thinh Không
Trống trải mênh mông
Rộng rãi vô cùng
Cao thấp vô lường
À à a a bỗng
Ðầy ắp sinh trùng
Tất cả là tôi
Mà cũng là chung...

Bản chất thiền lộ ra rõ hơn khi ý thức vô ngã từ từ xâm nhập thinh không âm nhạc : tất cả là tôi mà cũng là chung. Về phần nhạc, Pham Duy cống hiến cho người nghe một vũ trụ âm thanh mới lạ, khác xa với những tiết điệu mà chúng ta quen nghe từ trước tới giờ. Phần nghiệm âm của Duy Cường đưa thính giả vào một thế giới giàu âm sắc. Cái thinh không đầy ắp sinh trùng ấy là một vũ trụ hành tinh có hai dòng sữa tình yêu đồng quy ở một điểm tạo ra sự sống. Rồi cái vũ trụ hành tinh ấy cũng chỉ là hư vô, hư ảo:

Thinh Không
Vắng vẻ trầm ngâm
Lặng lẽ âm thầm
Yên tĩnh vô cùng
À à a a bỗng
Rộn rã tưng bừng
Nhất nhất trùng trùng
Nhưng cũng là không...

Nguyên lý của cuộc đời tiềm ẩn trong tiếng võng. Tiếng võng đưa nằm trong tiềm thức chúng ta từ thuở ấu thời. Ðến tuổi hoàng hôn, người nghệ sĩ tóc trắng gẫm lại, thấy cõi tử, cõi sinh, cõi tình, cõi hận, núi đợi, vực chờ, niềm vui, nỗi khổ... THIỀN CA 2 nằm trong cấu trúc tiếng võng xa xưa: chao đảo giữa đôi bề tương đối. Nhưng chính cảm giác đu đưa ấy cũng chỉ là ngoại tưởng. Cập bến giác rồi thì ở đâu, tâm cũng lặng, tâm không đu đưa: Tôi nằm đó... nằm im mọi chỗ. Sự trùng hợp tiếng võng mẹ ru với nguyên lý tương đối là một thực chất hiện sinh trong cuộc sống và hiện diện trong Phạm Duy con người và tác phẩm. Nhạc sĩ linh cảm và sống điều đó từ thuở ấu thời, chìm trong tiềm thức, rồi một chiều nao, nằm trên chiếc võng đưa, trưa hè, tại Thị Trấn Giữa Ðàng, Phạm Duy thấy tất cả. Ðột xuất và trực ngộ. Thế là Thiền. Không cần giải thích. Những ''nhời bàn'' ở đây chỉ là một cách se sua, hoa lá cành, cho vui, vậy thôi.

Thiền Ca 2
VõNG

Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa
Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa
Ha, trần gian lạc thú
Ha, tiên cảnh phiêu du
Cõi tử, cõi sinh
Cõi tình, cõi hận
Núi đợi, vực chờ
Niềm vui, nỗi khổ
Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa
Tôi nằm võng, võng đưa võng đưa
Tôi nằm đó
Nằm im mọi chỗ...

Những yếu tố chính của cuộc đời như tình yêu, khổ đau và cái đẹp đều chênh vênh. Cho nên lúc nào thấy hạnh phúc thì hưởng ngay hạnh phúc. Ðừng chờ đợi, đừng đòi hỏi.

Thiền Ca 3
THẾ THÔI

Một vườn hồng
Một vườn hồng
Một vườn hồng
Chao ôi, rất nhiều gai đâm
Một cuộc tình
Một cuộc tình
Một cuộc tình
Thật bền, rồi cũng chênh vênh
Một giọt lệ
Một giọt lệ
Một giọt lệ
Mặn nhạt, đau thương, hạnh phúc
Một cuộc đời
Một cuộc đời
Một cuộc đời
Ừ, chỉ cần thế thôi.

Hạnh phúc là một loài hoa không tên, không sắc không hương, mà như lòng tôi lộng lẫy thơm lừng toả ra bốn hướng. Nhạc ở đây mời gọi, dịu dàng đắm say, mê hoặc. Nhạc toả mùi hương và tiếng hát Thái Hiền đã đem vào thính thị cả bốn trùng dương quyến rũ.

Thiền Ca 4
KHÔNG TÊN

Một loài hoa không tên
Không sắc không hương
Mà như lòng tôi
Lộng lẫy thơm lừng
Toả ra bốn hướng

Một ngọn suối không tên
Bé nhỏ, ngoan hiền
Mà như lòng tôi
Nổi sóng lên đường
Thành bốn trùng dương

Và lòng tôi không tên
Như suối, hoa tiên.

Nếu tình yêu đó mở cửa cho Phạm Duy bước vào vô tận từ thuở LỮ HÀNH thì đến THIỀN CA, bản chất vô ngã của tình yêu mới được Phạm Duy trải ra tới nguồn cội. THIỀN CA 5 mang tên XUÂN. Xuân là mùa Xuân, Xuân cũng có thể là tên một người, nhưng đây Xuân là Tình yêu. Khi hát câu người người hung dữ, trừ tôi, chớ tưởng ''tôi'' là Phạm Duy. Không, tôi đây là Xuân, Tôi đây là: Xuân con bướm hút nhụy xuân tình, là gió xuân hồng, là cơn xuân vũ, là ý thơ nồng trang giấy xuân thư... Phạm Duy giải thích về nhạc lý: nhạc ban ngày, mở đầu là những nét roi, nhát chém của cuộc đời. Rồi là những lời vãn ca. Rồi nhạc trở nên mặn mà, tha thiết ... Ðối với người nghe thì ở đây bản chất vô ngã hay sự tan loãng của con người trong nhau -- mất đi trong nhau -- đã được cất lên dịu dàng qua giọng hát Thái Hiền băng trinh: Tôi là tôi, tôi cũng là em, em là tôi, em cũng là anh... Và không phải ai cũng thấy được những ''mất mát'' đó. Phạm Duy xưng tụng tình yêu từ hơn nửa thế kỷ nay, sáng tác những bản tình ca tha thiết nhất cho nhiều thế hệ yêu đương. Nhưng chỉ trong THIỀN CA, Phạm Duy mới thấy đến tận cùng bản chất tình yêu. Sự trực nhận ấy là thiền, là sức mạnh của sự sống.

Thiền Ca 5
XUÂN

Bội bạc, dối trá cả rồi
Người người hung dữ, trừ tôi
Hận thù, chém giết bời bời
Rồi người chết hết, còn tôi
Lối cũ mỏi mòn năm tháng
Ngăn che người vắng tiếng cười
Muốn tới được bờ sông giác
An nhiên hát nhỏ, cùng tôi
Tôi là tôi, tôi cũng là em
Em là tôi, em cũng là anh
Là Xuân con bướm hút nhụy xuân tình
Là gió xuân hồng, là cơn xuân vũ
Là ý thơ nồng trang giấy xuân thư.

THIỀN CA 6 đẩy đưa sức mạnh ấy vào cuộc tình mà ngôn ngữ bình thường gọi là sóng tình. Sóng tình được thể hiện trên một âm điệu trữ tình, âm hao ả rập, mang nét dục tính. Sóng tình ở đây không ẩm ướt, cô đọng và mong manh. Chợt đến -- đột xuất -- và cũng chợt đi như chưa từng hiện hữu: Ta chưa ôm em thì mất em...

Thiền Ca 6
CHIỀU

Trong chiều lên
Có loài người và cây cỏ
Hát êm
Ta tìm em
Và gặp em...

1 Ta lôi em về
2 Ta kéo em đi
3 Nâng em lên Trời
4 Ðem xuống âm ty
5 Chôn em trong lòng
6 Xong lấy em ra

Trong chiều lên
Có loài người và cây cỏ
Hát êm
Ta tìm em
Và gặp em
Ta chưa ôm em
Thì mất em.

THIỀN CA 7, Phạm Duy tổng kết đời tình, quan niệm và bản chất yêu đương của chính mình: vừa chung tình, vừa đa tình:

Thiền Ca 7
NGƯỜI TÌNH

Người tình tuyệt vời
Trăm năm tình ái
Tình người vời vợi
Trăm lối nghìn nơi
Người tình tuyệt vời
Thật thà gian dối
Yêu một vạn người
Như một người thôi
Người tình tuyệt vời
Trăm năm tội lỗi
Người cũng là người
Ban phát niềm vui
Hai mươi tuổi đời
Yêu như hổ đói
Nhưng cũng là mồi
Hiến dâng cho người
Hai mươi tuổi trời
Yêu không kịp nói
Bẩy mươi tuổi rồi
Yêu cũng vội thôi
Người tình tuyệt vời
Từ đầu từ cuối
Thắng bại chẳng đòi
Mất còn chẳng ai
Người tình tuyệt vời
Ðường tình đi mãi
Thất tình ngày rày
Thoả tình ngày mơi...

THIỀN CA 8 mở rộng tình yêu sang tình đời: ăn, chơi; sống, chết; yêu, ghét; khóc, cười; nhớ, quên... những yếu tố bao trùm tất cả nổi trôi của kiếp người. Niềm lạc quan của Phạm Duy với cuộc đời được thể hiện qua tiếng nhạc mà Phạm Duy gọi là nhạc cười. Ở đây mới thật là an nhiên, tự tại. Tiếng nhạc, lời ca đơn giản tối độ, tối đa: Ăn cho vừa, chơi cho thật, sống cho thẳng, chết cho ngay... không có triết lý. Không cần triết lý. Sống và hát được như vậy đã là đời rồi, là đã đời rồi. Là cõi giác đấy !

Thiền Ca 8
RĂN

Ăn cho vừa
Chơi cho thật
Sống cho thẳng
Chết cho ngay
Yêu cho lâu
Ghét cho mau
Khóc cho đầy
Cười cho rõ
Há há há
Ha ha ha !

Nhớ ơn người
Quên thù ai
Nhớ điều buồn
Quên điều vui
Nhớ tình này
Quên tình khác
Nhớ mình rồi
Quên mình luôn
Ha ha ha
Ha ha ha !

Nếu cõi đời là cõi tạm thì dại gì chúng ta không đi chơi cõi khác: Phạm Duy rong ca nơi thiên đàng và địa ngục trong THIỀN CA 9, thì mới hay thiên đường kia cũng tối omtưởng địa ngục đen, ngục sáng hơn đèn. THIỀN CA 9 phá vỡ ảo tưởng: tốt-xấu, trắng-đen, thiên đàng-địa ngục. Vì tất cả chỉ là tương đối. Bản chất con người đu đưa giữa hai bờ đen-trắng. Vậy phân biệt làm chi? Hình ảnh Thượng Ðế bên cạnh thiếu nữ khoả thân có thể cảm nhận thế nào cũng được nhưng nó chứng minh không có thánh thần, Thượng Ðế chỉ là người với những yêu thương, khát vọng thầm kín nhất.

Thiền Ca 9
THIÊN ÐƯỜNG ÐỊA NGỤC

Vượt chín tầng mây tới Thiên Ðường này
Tìm em chín nắng và chín mưa bay
Thấy em khoả thân đứng bên Ngọc Hoàng
Nữ thánh nam thần, đèn đóm sáng choang.
Làn gió trần gian thoát lên tầng trời
Làm cho huyên náo một cõi Thiên Thai
Gió tôi lên thì tắt đi đèn đóm
Mới hay Thiên Ðường kia cũng tối om.

Chín vạc dầu sôi đường vào Ðịa Ngục
Gặp em bội tình, tội gốc em mang
Em chọn nhục hình, giàn thiêu lửa đốt
Lửa cháy ngụt ngàn quỷ sứ la vang
Khổ lụy tận cùng là thoát đau thương
Tưởng Ðịa Ngục đen, ngục sáng hơn đèn.

Tìm em cao thấp chỉ là ảo vọng
Thôi ! Ở lưng chừng
Nhớ nhau mà sống.

THIỀN CA NHÂN QUẢ kết thúc cuộc đăng trình bằng một vòng tròn, tròn như viên đạn, tròn như trái đất, tròn vòng vũ trụ, vòng tử sinh, vòng luân hồi, vòng tay ôm ấp, vòng thai bụng mẹ... nhạc tha nhân. Từ viên đạn đồng, công cụ của chiến tranh, một thứ tay sai chuyên nghề sản xuất những vũng lầy xương máu, Phạm Duy đã vê vết máu bọc đạn, sấy khô những đau thương, cô lại thành hạt bụi. Hạt bụi tái sinh thành trái tim trên một trần gian yên lành, yêu thương, tha thứ:

Thiền Ca 10
NHÂN QUẢ

Tròn như viên đạn đồng đen
Ðã khô vết máu quên miền chiến tranh
Tròn như trái đất yên lành
Muôn loài như một cõi sinh vẹn toàn.
Tròn anh tim trẻ miên man
Trái tim trăm tuổi mới hoàn cơ duyên.
Tròn em tung toé cánh tiên
Chim không mỏi cánh triền miên phận mình
Tròn như lời hứa chung tình
Chưa tròn nhân quả tái sinh còn nhiều.

Hứa hẹn tái sinh còn nhiều chấp theo ý nhạc và lời thơ thì không phải là cái nghiệp nhân quả thông thường, mà là một thứ thông điệp của hy vọng: tái sinh trong sáng tạo, trong sự trường tồn của con người, vĩnh cửu của nghệ thuật. Toàn bộ tác phẩm của Phạm Duy nói lên niềm lạc quan về con người, về sức sáng tạo và đồng thời sự tiếp cận với vĩnh cửu. THIỀN CA nằm trong toàn bộ ấy. Cả một cuộc đời vần vật trong chiến tranh, Phạm Duy ghi lại một chữ QUÊN: Ðến viên đạn đồng còn quên được, huống chi con người. Chữ quên đó là cõi tâm của người nghệ sĩ lặng trong cõi thiền sâu xa nhất.

Sáng tác là động tác phản lại bản thân: là đi tìm cái vĩnh cửu và cái vĩnh cửu chỉ có được sau cái chết. Nhưng bản thân con người sợ chết và chống lại cái chết. Vậy sáng tác là nghịch lý của bản thân. Phạm Duy không thoát khỏi quy luật ấy: THIỀN CA là một tác phẩm tổng hợp những nghịch lý của Phạm Duy trong cuộc đời và tác phẩm.
.............................................

NNS


BỖNG DƯNG

Published on 21:24, 03/06,2010

 

BỖNG DƯNG


  1. Bỗng dưng hai đứa con gái đều muốn lên đời đổi xe tay ga sau vài năm dành dụm. Tôi nói " thôi con à chạy hon da lọai thường được rồi, đổi làm chi lọai xe đắt tiền cho ăn cướp nó dòm ngó, lại làm cho mẹ phải sống trong bất an mỗi đêm vì lo sợ hay sao?

  1. Bỗng dưng tôi muốn vô chùa ghê gớm. Tôi muốn lọc sạch cơ thể mình. Muốn ăn chay . Muốn lọc sạch tâm hồn mình. Muốn tụng niệm . Tôi nói" con à, cho mẹ vô chùa ăn kiêng , tập thể dục, lọc tâm hồn cho sạch một thời gian nhé?" Con tôi nói" mẹ vô chùa sư nào mà chịu nổi mẹ?"

  1. Bỗng dưng tôi hỏi" con à, chừng nào con mới chịu lấy chồng, ế rồi đó" . Con tôi nói" sao lại phải lấy chồng? xã hội nầy có còn gì hứng thú cho việc lấy chồng không? Đẻ con ra còn đỏ hỏn đã chích ngừa tá lả bệnh,tòan tiền triệu...,mẹ ơi,lớn lên chạy trường cho chúng cũng tiền triệu, thôi con không dám lấy chồng. Đời gì mà con nít cũng đeo khẩu trang khi ra đường ...., có con thêm mệt, không thấy hứng thú gì nữa."

  1. Bỗng dưng tôi nổi hứng sinh nhật 4 mẹ con hè nhau đổi dây chuyền giống nhau đeo kỷ niệm . Sau đó ,hai đứa ra đường bị giật dây chuyền.Tôi ra đường luôn mặc áo khóac kéo kín cổ mãi cũng sinh ra bực bội, mất tự do...cuối cùng không ai dám đeo , đành bỏ vô hộp cất hết.

  1. Bỗng dưng có  một niềm vui khi hôm qua ngồi xe bus về chợ Bến Thành được một cậu bé nhường chỗ ngồi rất lịch sự. Lâu rồi không thấy ai lịch sự nên niềm vui nầy thật là làm cho khoan khóai quá đi mất.

  1. Bỗng dưng hai năm rồi không thèm đọc báo nữa. Thời sự không còn là nổi đam mê của tri thức nữa. Bách khoa tòan thư của gia đình bỗng gấp sách lại. Tịnh khẩu luôn. Mọi thứ bỗng trống không. Vô vị . Dù có một thời đam mê sách báo vô cùng tận.

  1. Bỗng dưng thèm chạy xe honda như thiên hạ ở tuổi như mình. Vừa nói con đã cản quyết liệt không cho. Ừ, tâm còn trẻ nhưng thân đã chậm chạp rùi. Thấy và biết sợ thời gian.

  1. Bỗng dưng ...thấy cô độc và thèm có đôi khi thấy vợ chồng thiên hạ tuổi già còn có nhau quấn quýt. Nói với con thì nó cản liền." Trời ơi, mẹ tối ngày đu dây điện ông nào khùng mới rước mẹ ."!!!

  1. Bỗng dưng ...,

  1. Bỗng dưng...., chỉ là...


KHÚC XA NGƯỜI

Published on 10:04, 03/05,2010

Nghiêng tình rót cạn niềm yêu
Hôm qua trăng vỡ hồn phiêu đất trời


Nhủ lòng mấy giọt lệ rơi
Cũng vừa cơn mộng lả lơi cung đàn


Mưa khuya gảy khúc tình tang
Xua em về bến bàng hoàng mà say


Chiều rơi run một bàn tay
Rót thêm lần nữa cốc nầy uống thêm


Giọt tình say đắm triền miên
Hốt nhiên trăng rụng xuống miền thực hư
 

Dùng dằng khoác áo chân như
Thôi người khuất dấu tạ từ mà đi


Cõi tình rụng hạt vô hư
Bàn tay buông dứt ngàn thu để sầu.


CÒN LẠI NGỌT NGÀO, gửi người yêu dấu

Published on 16:31, 02/26,2010

Còn chút tình xuân trong mắt biếc
Em về nương náu bóng hình anh
Mai mốt đường xa ai sánh bước
Nắng hạ chiều phai giấc mộng lành


Một tối đường mưa đèn hắt bóng
Tìm thương quấn quýt nắm bàn tay
Mai mốt tay đời đành buông lõng
Gió mưa tan tác những mê say


Hò hẹn trăm năm đành dâu bể
Bên người ân ái đắm say ôi
Dẫu biết thu phai chìm giấc mộng
Anh về bên ấy , cũng đành thôi


Nhắc lại tình thôi tình thôi đã
Hương say ong bướm chỉ một lần
Còn lại ngọt ngào trong ký ức
Mình em đường vắng lạnh, mình ên.*


*mình ên, tiếng địa phương Rạch Giá, nghĩa : chỉ có một mình.

Nguyệt Thu



KHE KHẺ

Published on 21:41, 02/24,2010

nói với lòng mình
khe khẻ thôi
ngày đã qua rất vội
cánh lá chiều theo gió đã buông xuôi


nói với màu trời xanh
và mây trắng
đừng trôi vào xa vắng
mảnh tình tôi


nói với nụ hoa vàng
rũ nơi góc phố chiều xuân muộn
rằng còn chút sương mai
thức giấc buổi bình minh
xin hãy đừng buồn
hãy khe khẻ ngủ


rồi nói với mình tôi
khe khẻ như lời ru
rằng còn chút tình xa ngái
hãy đừng phai như thu
chiều hôm ấy


vì mai nầy
vẫn còn mãi lời ru
tình ái
trên môi ..


24.02.2010


CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM

Published on 11:45, 02/21,2010

Điều đó rồi cũng qua đi

(Vua Salomon
Vua Salomon trong Kinh Thánh được vang danh vì sự khôn ngoan, giầu có và các trước tác của mình. Ông lên làm vua vào khoảng 967 trước Công Nguyên. Quốc gia Do thái của ông, lúc đó, trải dài từ ven sông Euhrates trên miền Bắc, vùng Lưỡng Hà, xuống đến tận vùng cực Bắc của Ai Cập, phía Nam.
)

Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình...
Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. "

Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? "

Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.



Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? ". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

"Nào, ông bạn của ta, " Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? ". Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi...........

 

Bạn đọc bình luận:
Mẫu truyện nhỏ nhưng rất đáng ngẫm nghĩ. Hiện giờ tôi rất buồn nhưng khi đọc xong tôi đã phần nào thư giãn.  
cảm ơn một câu chuyện ý nghĩa đến với tôi đúng vào hôm nay - Mệt mỏi và buồn bã lắm. Thấy bế tắc trước mọi chuyện. Cầu mong điều này sẽ chóng qua đi.  
Phải, niềm vui, nỗi buồn, tất cả rồi sẽ qua đi. Ta biết thế, để sống trọn vẹn hơn, từng phút, từng giây, cố gắng để không hối tiếc...
Nhưng, cứ theo cách nghĩ đó thì trên đời này phải chăng không có cái gì gọi là trường tồn, vĩnh cửu ? Và sự hi sinh, và tình yêu, và lí tưởng... tất cả cũng chỉ là vô nghĩa, như một thoáng phù du ? Tôi không nghĩ thế. Tôi vẫn tin vào một điều gì đó để lại dấu ấn sâu nặng trong tâm hồn, một điều gì đó mãi mãi người ta nhớ đến. Tôi tin vào sự bất tử. Khoan nói đến những bậc anh hùng - ta chỉ nói về ngay chính ta thôi. Bạn có khẳng định chắc chắn với tôi rằng : một lời nói , một hành động làm bạn tổn thương sẽ không để lại chút dấu vết gì trong bạn? Bạn có tự cho mình cái "quyền" làm người khác đau lòng rồi sau đó tự biện minh rằng sẽ không sao đâu, mọi chuyện sẽ mau chóng trôi qua và người ta sẽ không còn nhớ đến? Tôi đồng ý, quyền uy, vương giả chỉ là phù du, một ngày nào đó ta chỉ còn là cát bụi. Nhưng cát bụi cũng chứng tỏ sự hiện hữu , cát bụi cũng không che lấp được tất cả. Và tất nhiên bạn cũng biết rằng, ngày mai của bạn là kết quả của hôm nay...
Biết thế, nhưng mỗi lúc buồn, tôi vẫn hay tự an ủi mình : điều ấy rồi sẽ qua đi. Và tôi xin giữ lại những niềm vui, tôi giữ lại niềm tin trong cõi đời này có cả sự bất tử và phù du...
Tôi cũng như anh, tôi thật sự rất bế tắc. tình yêu, sự nghiệp, công danh của tôi, mọi thứ dường như đã đạt được, đã nắm được trong tay nhưng bây giờ lại vụt mất tất cả. theo bạn tôi phải làm sao? có nên ngồi chờ " điều đó rồi cũng qua đi" hay phải đứng lên để làm lại từ đầu?  
Khi đọc câu chuyện này. Tôi chợt nhớ đến 1 ng bạn, 1 ng bạn cho tôi những lời khuyên đúng lúc. Ng bạn ấy đã kể cho tôi nghe câu chuyện này. Câu chuyện khi ấy đã đem đến cho tôi 1 cảm xúc kỳ lạ. Và ngày hôm nay đây, tôi lại kể câu chuyện này cho 1 ng bạn khác của tôi, một ng bạn mà tôi rất mực iu quý. Chính ý nghĩa sâu sắc của câu chuyện này đã phần nào giúp bạn tôi nhận ra rằng mọi nỗi đau mà mình đang phải chịu đựng rồi cũng qua đi. Cám ơn câu chuyện đầy ý ngh4ia đã giúp bạn tôi có thêm động vật lúc vượt qua căn bệnh hiểm nghèo. Cám ơn rất nhìeu  
Đúng như thế, tất cả mọi danh vọng, chức tước, giàu sang, địa vị rồi sẽ qua đi. Nguyên nhân đau khổ mà chúng ta thường gặp là do chúng ta không thấy tính chất tạm bợ và mong manh của cuộc sống. Chính vì thế đức Phật đã từng dạy cho các môn đồ rằng hãy quán chiếu năm điều thường xuyên trong đời thường là:
1. Tất cả ai rồi cũng phải già
2. Tất cả ai rồi cũng phải bệnh
3. Tất cả ai rồi cũng phải chết
4. Những gì yêu thương, nắm giữ giữa cuộc đời ra đi phải để lại tất cả.
5. Lúc chết chỉ đem theo cái tội và cái phước.
Do đó, bạn cũng như tôi phải quán niệm năm điều này thì lúc gặp những thăng trầm, mất mát trong cuộc sống chúng ta sẽ rất tự tại và thản nhiên bởi vì bản chất của đời người là như thế bạn nhé.
 



 




TÌM ANH TRONG MÙA XUÂN , khai bút đầu năm

Published on 16:16, 02/19,2010

Chuông ngân giữa chốn phật đài
Người ơi thiên cổ không phai nổi niềm


Đêm xuân chợt gió ngoài hiên
Lung lay cành lá buồn nghiêng chau mày


Hương tình thoáng chốc mù bay
Chia nhau hương lửa trao tay mặn nồng


Khi xưa tay bế tay bồng
Dắt nhau chia sẻ những vòng đa đoan


Khi xưa cơm mắm chứa chan
Dắt nhau qua cội băng ngàn bể dâu


Xuân nầy thôi hẹn nghìn sau
Hẹn nhau hai chữ bạc đầu khắc ghi


Đầu năm hương khói thầm thì
Khấn người mệnh bạc người đi đã đành


Phố xưa chốn cũ hoàng oanh
Hót câu mai mốt ngày xanh sẽ về


Buồn chân ghé cội bồ đề
Ngày xuân nhớ lắm , giấc mê rộn ràng


Thôi người yên giấc miên man...







MỪNG NĂM MỚI

Published on 15:20, 02/10,2010

 
         CHÚC MỪNG NĂM MỚI!
               XUÂN CANH DÂN - 2010
       


CA KHÚC HOA XUÂN
SÁNG TÁC PHẠM DUY
CA SĨ HÀ THANH THỂ HIỆN


Chút gió sớm lung lay cành hoa mai
Những nụ tình chào mùa xuân  khoe sắc
Em mười lăm hồn nhiên trong ánh mắt
Tóc thả dài , con suối nhỏ vờn quanh


Lạnh se sắt cho người khoe áo mới

Cho xuân bay nhè nhẹ cánh hoa đào

Đôi má em ửng hồng đi đón Tết

Cho ai về lòng còn mãi xuyến xao


Mừng năm mới tưng bừng hoa thơm ngát
Đất trời say lúy túy phút giao thừa
Trong thinh lặng nghe tim mình rạo rực
Xôn xao kìa đôi lứa..., xứng đôi chưa?


Và mùa xuân đã về trên lá nõn
Là đầu năm em mộng đến tình duyên
Đi lễ Phật em cúi đầu khấn nguyện
Cho muôn ngừơi cứ mãi mãi yêu thương...
                      
                             NGUYỆT THU






XUÂN NẦY ANH VỀ KHÔNG?,tặng người phương xa.

Published on 12:01, 02/08,2010


CA KHÚC NHỚ MỘT CHIỀU XUÂN
SÁNG TÁC NGUYỄN VĂN ĐÔNG
CA SĨ TRÂN THÁI HÒA THỂ HIỆN



Tha hương đâu có gì vui
Xa nhau đã nửa đời người
Đất trời hôm nay xuân đến
Lạnh lùng em đếm xuân trôi


Hơn ba mươi năm chia ly
Xứ người anh đếm ngày đi
Dáng em tóc dài môi ngọc
Tìm em đuối với xuân thì


Trang thơ em còn viết không?
Tình anh em có nhớ không?
Thu ơi mùa thu xưa ấy
Xa anh, em vội lấy chồng!


Tha hương đâu có gì vui
Em vẫn nơi nầy đơn côi
Thời gian là ly thuốc độc
Giết tình em tự lâu rồi ?


Xuân nầy anh có về không?
Hôm qua mai nở nụ vàng
Mới hay thời gian khắc nghiệt
Chia phôi dấu cũ bàng hoàng


Ba mươi rồi bốn mươi năm
Dấu tình se sắt mùa đông
Rồi mai cuối cùng ly biệt
...Xuân nầy anh có về không?

NGT.



GỌI XUÂN, bài thơ dành cho các nhạc sĩ và các bạn thích ...hát thơ.

Published on 15:52, 01/31,2010



Kìa gió gọi Xuân bao niềm lưu luyến
Kìa nắng vừa lên ai cười bên nắng
Lủ chim tưng bừng trên cành vui hót
Em tôi ngây thơ tóc mây tơ huyền


Ngoài hiên trời trong hoa Xuân bừng nở
Em đứng bên hoa tươi cười xinh quá
Và lủ bướm ong say lòng múa hát
Tôi ngẩn ngơ chìm trong mùa Xuân tươi


Xuân ơi xuân ơi về đây cho vui
Xuân ơi xuân ơi ngàn hoa hé môi
Xuân ơi xuân trôi trong tình ngây ngất
Gọi xuân mau về trong tim mọi người


Lả lơi gió xuân tỏ tình say đắm
Và em tôi ơi mãi hoài tươi thắm
Mùa Xuân miên man đất trời yêu dấu
Cho tôi yêu em ngây ngất xuân nầy

Cho tôi yêu em âu yếm Xuân cười...

Cho tôi yêu em yêu em... Xuân ơi...



GIÓ THỔI BAY ĐI NHỮNG HẸN THỀ

Published on 11:06, 01/30,2010

 

 

Ta về rừng cũ
Trông mặt trời ứa lệ những bình minh
Rừng xao xác lá
Ru nổi buồn se sắt nhớ hẹn thề
Một trăm năm nữa
Tiếng yêu xói vào lồng ngực đam mê
Ta hái mùa Xuân
Trao cho người nổi đam mê ngọt ngào như mật
Và thanh xuân vội
Đã qua như ngàn cánh gió thổi
Ta cúi đầu nguyện
dưới chân thinh không
Nổi yêu người rất thật


Hôm qua những bông hồng vụt héo
Trên bàn tay non
Hôm qua nụ tình ta vừa khép
Những ngất ngây rúng động tận hồn
còn mãi
Để theo gió mà bay đi
những hẹn thề khuất lấp
tình ơi!


XAO XUYẾN BUỔI SỚM MAI

Published on 09:29, 01/26,2010



          CHÀO XUÂN 2010 !


CA KHÚC HOA XUÂN
SÁNG TÁC PHẠM DUY
CA SĨ HÀ THANH THỂ HIỆN



Rằng vì em nhớ anh những sớm mai
Bầy chim sẻ trên cành chuyền ríu rít
Gió thì thầm hát nho nhỏ bên tai
Lời tự tình ngàn năm rồi chưa dứt


Mùa thu cũ sương mai còn óng mượt
Trên lá ngàn thu đọng giọt tình thơm
Em nhớ anh nửa đêm còn thao thức
Ngày đông sang lạnh quá lúc chiều buông


Gọi mùa xuân ơi, về khoe áo mới
Tình thiên thu là nổi nhớ thường hằng
Tình em yêu có thể là  giọt đắng ?
Rớt xuống hồn tê lặng một lần chăng?


Ngày xao xuyến mở cửa lòng đã vắng
Tiếng hát nào khua khuấy giấc trăm năm
Tạ ơn người cho chút tình may mắn
Tay ấm nồng buông vội nổi buồn câm.!
                         
NGUYÊT THU



ĐẾN MỘT LÚC

Published on 13:20, 01/22,2010

Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.


Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần.


Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu mạn đứng chen chân trong một ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để được ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.


Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.


Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh tại tâm hồn.


Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.


Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.


Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường.



Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.


Khi đã trải qua bao nhiêu buồn vui thương ghét, bao hi vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự đời đến và đi, có rồi không dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.


Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.


Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ cùng với nỗ lực vào tương lai hun hút, và đến lúc già đi thì luôn hồi ức tiếc thương một dĩ vãng đã xa rồi. Trong một đời người ngắn ngủi chúng ta đã đánh lỡ đi bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.


Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ có tình thương, chứ không phải có bất cứ thứ gì khác giúp con người thiết lập được trật tự mới và hòa bình cho nhân loại.


Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.


Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình còn hơn mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho.


Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển nhưng trong lòng đại dương sâu thẳm vẫn còn đó sự lặng lẽ bình yên.


Đến một lúc, chúng ta cảm thấy những việc làm thường nhật phải là niềm vui cho sự sống hàng ngày chứ không phải là sự bắt buộc hay là một quán tính khô khan, máy móc của đời mình.


Hiểu ra rằng bản ngã ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm, sự xấu xa của người khác hơn là chính bản thân mình. Chúng ta thường che đậy và bảo vệ mình khỏi tổn thương nhưng vô tình điều ấy là tự ôm chất độc và giết chết bản thân mình.


Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung là món quà tặng vô giá và cầ thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ cạn.


Khi chúng ta thấy mình tham vọng quá lớn trong khi đời người thật ngắn ngủi, đó là lúc mình hiểu ra hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà đó là yếu tố tâm linh bất diệt bên trong.


Đến một lúc, chúng ta hiểu con đường tâm linh thì tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi theo dẫu đó là người thân yêu nhất.



Chúng ta cảm nhận những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé của tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất chứa chung quanh là lúc chúng ta định lượng được giá trị chân thật của một kiếp người.


Chúng ta hiểu rằng cần phải thánh hóa đời sống hơn là chạy đi tìm thiên đường ở chốn xa xăm. Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không sợ hãi địa ngục hoặc một thế lực tối cao, nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.


Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương vì lòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta bến bờ rạng rỡ của ngày mai.


Thích Thông Nhã

 


MÙA KHAO KHÁT

Published on 13:18, 01/18,2010



CA KHÚC GỌI NGUỜI YÊU DẤU
CA SĨ KHÁNH LY THỂ HIỆN

Trái sầu lại chực rơi khỏi bàn tay ướt láng
Gỗ lại mục trong cơn mưa dầm
Vứt bỏ tình yêu vào hố thẳm
Ta nguyền sẽ lãng quên chừng ấy yêu đương


Cánh cửa trái tim mơ hồ đóng lại
Người đi qua đi mãi mang theo cơn lốc quá hồn nhiên
Ta tựa hồ đôi tay run mãi
Tiếng đàn xưa ríu rít những âm vang



Ngày hôm qua sững người trong gió lạnh
Mùa đông cơ hồ tàn theo lá rụng kín vườn xưa
Ta gọi yêu dấu ơi
Thinh không đã sang mùa
Mà rơi rụng trong ta chừng như mùa thu tan loãng


Hết một mùa tương tư
Lại chờ một tiếng lòng gỏ nhịp hoang vu
Trong đêm sâu thẳm ngục tù trái tim


Và hồn liêu xiêu trôi
Trong cơn mộng dữ
Tìm lại chút hình hài xưa
, cơn khao khát trái mùa.


MỘT MÌNH

Published on 13:22, 01/17,2010




CA KHÚC MỘT MÌNH
SÁNG TÁC LAM PHUƠNG
CA SĨ TRẦN THÁI HÒA THỂ HIỆN



Nửa đêm chợt lạnh cô phòng
Gió nào hương thoảng chạnh lòng đơn côi


Tàn đêm thao thức bồi hồi
Nhớ người phiêu bạt nửa đời tha hương


Nhớ chi một nửa đoạn trường
Mà ta bóng đổ bên đường trăm năm


Nhớ chi như nụ hôn thầm
Gửi người yêu dấu khuê phòng mơ yêu


Một mình nghe thấm cô liêu
Một mình ta đếm từng chiều than ôi


Ngày dài đêm lại ngừng trôi
Ước vòng tay ấm giử người thiên thu !!



CHỜ NHAU MỘT GIẤC MƠ HOA

Published on 11:34, 01/10,2010


Dễ thường em là cỏ biếc ngàn xanh
Mộng đêm qua gãy cành hoa cũ
Chỉ sớm chiều mong manh héo rủ
Thương đóa hồng ngày tháng chờ mong


Sợi tóc xanh gởi gió phiêu bồng
Tình như thể em- chàng xa lắm
Thì người ơi chỉ một lần say đắm
Đủ trăm năm là đủ cả nợ duyên


Đừng xuyến xao hoa lá bên đường
Đừng theo sóng dập dờn biển rộng
Mối tình em là em trong tay mộng
Đủ cả đời chàng hoài vọng nơi đâu?


Chỉ một lần thôi mà phiến đá cũng sầu
Về đi nhé - lại ru mình trong ân ái
Chàng bên kia xa khơi em đếm ngày xa ngái
Chừng như dư âm tìm lại bến hồng xưa


Ngày tháng trôi qua tít tắp giấc mơ hoa
Thôi níu lại đêm sâu
Em chờ chàng như thuở ấy!!




MÙA THU ẨM ƯỚT, Truyện ngắn : Âu Thị Phục An

Published on 11:32, 01/03,2010

 


MÙA THU ẨM ƯỚT


Truyện ngắn : Âu Thị Phục An



Nàng rất gầy ,mặc cái áo len màu đen, như theo gió mà nương vào phòng tôi , im lìmvà nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ.

Cái nệm giường đơn của một thằng độc thân xộc xệch và bẩn. Nàng ké né ngồi trên chiếc ghế đẩu gần đầu giường mà trên đó cái thằng tôi vắt lổn ngổn một mớ áo quần nhàu nát.

Cành hoa hồng màu vàng tuần trước đã khô , mảnh khảnh , vẫn còn cắm trong ly nước đã đục màu ...

Nàng vói tay khép cánh cửa sổ để che bớt ánh nắng đã sắp lên cao ngòai kia. Tôi nhổm dậy ngóng cổ ngó lên đồi xa theo một thói quen đã nhàm chán , nhưng tôi vẫn thế, yêu cái ngọn đồi xa xa kia. Hay nhìn ngắm nó không biết để tìm gì? Có khi muốn nhìn cái mặt trời hay cái vầng trăng xanh biếc những đêm rằm chăng? Hay tôi muốn tìm vô số những linh hồn bay trên đó của một thời vụn vặt tuổi thanh niên , đã lâu.




Nàng lại lặng lẽ bước vào bếp để lục đục nấu cho tôi một ấm nước sôi. Để tắm cho tôi. Để pha cà phê cho tôi. Và cho nàng , một ly sửa nhỏ. Như những chúa nhật đã qua, đã từng như thế.

Con mèo đen tuyền bên hàng xóm nghe tiếng nàng , hay nghe tiếng lục đục quen thuộc của nàng, đã vội chạy qua ưỡn ẹo cọ cái lưng mượt mà mềm oặt của nó vào chân nàng. Nàng đáp lại bằng cái mu bàn chân trắng, đẹp cọ cọ vào lưng nó. Tôi ngạc nhiên như lần thứ nhất nhìn thấy chân nàng vậy. Nó nhỏ nhắn , trắng trẻo và đẹp.Như một búp sen , có lẽ là vậy. Dù tôi đã từng hôn và ôm nó vào lòng rất nhiều lần trước đây.





Buổi sáng nắng thật vàng và đẹp. Hay ít ra là thằng tôi thấy thế, khi mọi thứ xung quanh xảy ra rất yên bình và quen thuộc.





Trước khi tắm tôi muốn  hít vài hơi thuốc lá  và uống vài ngụm cà phê đen sánh trong cái tách thủy tinh trong suốt mà nàng mang tới. Nàng thì ngồi đó, lơ đãng nhấp từng ngụm sửa nhỏ nhẹ . Trời vẫn còn là mùa thu . Một chút nắng tình cờ trôi qua của những buổi sớm mai như thế nầy không phải là dễ có. Hơi lạnh ẩm ướt của cỏ và lá mục sau vườn theo gió thu phả vào gian phòng nhỏ của tôi một mùi hương êm dịu ngai ngái . Những chiếc lá vàng vẫn thỉnh thỏang rời cành bơi ngoằn nghèo trong gió một lát rồi cũng thả mình nằm im trên cỏ.



Nàng đã uống xong ly sửa của nàng rồi thong thả bước vào phòng tắm pha nước ấm cho tôi. Tôi thề sẽ bỏ hết mọi thứ trên đời nầy để chỉ có được những sáng như vầy bên cạnh nàng. Bàn tay nàng dịu dàng lột bỏ mọi thứ trên người tôi. Tôi được đặt ngồi trên một chiếc ghế nhựa màu đỏ. Phấn khích tôi muốn ôm chòang lấy nàng, nhưng nàng đẩy tay tôi ra rồi bắt đầu tưới nước lên lưng tôi.

Nàng bắt đầu kỳ cọ.

Tôi tưởng như có thể ngủ gục dưới bàn tay êm ái của nàng.




Cái ngày tôi xách túi quần áo lệt bệt gỏ cửa nhà bà chị cách đây cũng đã lâu.

Nói rõ ra là thằng tôi bị vợ đuổi đi  sau một trận cãi nhau tơi bời. Nhưng tôi đi không phải vì trận cãi ấy, mà tôi đi vì cái ly nước đầy đã hết chổ chứa giọt nước cuối cùng. Và vì thế giọt nước là tôi đã phải lăn ra , rớt xuống cái phần dư thừa của nó. Thế là tôi đi.

Vợ tôi, cái bà phó giám đốc ngân hàng cổ phần, đang lăm le leo lên  chức giám đốc chi nhánh , rõ ràng là càng ngày càng không còn là cô sinh viên tri kỷ của tôi ngày nào. Cô ta khát thèm địa vị và tiền bạc đến độ không còn biết đến tôi là ai nữa. Cái hôm tôi lỡ tay làm rơi cái bình cổ, mà cô ta tậu được bên Thái Lan đem về xum xoe chưng trong phòng khách , đã làm cho cô ta lồng lộn lên. " Ông là đồ vô tích sự" " Ông biến đi cho tôi nhờ".

Thế là tôi biến thật. Tôi uống đến say mèm. Tôi thương hai đứa con lắm. Nhưng tôi quá chạnh lòng với những câu nói nặng nề của vợ.





Bà chị ngỡ ngàng đón tôi trước thềm nhà vào khỏang 8 giờ tối vào những ngày cận Giáng Sinh của năm ngóai.

Và rồi tôi ở lại nhà chị trông coi tiếp  cái gian hàng bán hoa của chị, những khi chị tất bật việc gia đình và cửa tiệm.

Trở về sống với người chị của mình thật là một điều giản dị và hạnh phúc làm sao. Tôi lại được tắm mình trong tình yêu của chị. Được ăn những món ngon chị làm. Và qua chị , hình ảnh của mẹ tôi lại càng hiển hiện khi tôi chưa thể hình dung được chút ít gì về mẹ. Nhưng qua chị tôi biết mẹ tôi cũng như thế. Đẹp và hiền hậu bao dung.





Nàng cũng tinh khiết và hiền hậu như thế. Nàng đúng là như thế khi một đêm tôi lại uống say rồi lại ra ngòai lang thang trong sương lạnh. Lúc đó đang còn là mùa xuân. Tôi vẫn không liên lạc gì với vợ và hai con. Cô ta cũng thế. Chừng như giữa tôi và cô ta không hề có sợi dây ràng buộc  nào. Chừng như giữa chúng tôi chưa hề có mấy năm đại học khắn khít và mười năm chồng vợ bên nhau. Tôi là một thằng mồ côi mẹ. Tôi luôn tìm thấy chút gì đó của tình mẹ trong sự nuông chiều chăm sóc của các cô gái. Tôi biết tôi là một thằng yếu đuối nhẹ lòng. Nhưng tôi không thể quay về . Tôi sợ một phụ nữ quắc mắt và gào lên. Tôi sợ những tiếng la chửi khóc lóc sẽ làm đổ vở cái màu thủy tinh trong suốt của tình cảm trong tôi.





Tôi đẩy cửa kính bước vào một quán cà phê đầy màu hồng chập chờn trong tiếng nhạc.

Đã qua vài tháng của cuộc phiêu lưu , tôi hầu như thấy sung sướng vì được một mình như bây giờ. Tôi tìm một góc có thể nhìn lên sân khấu nhỏ . Và tôi thấy nàng.

Nàng mảnh khảnh với mái tóc để dài ngang vai. Nàng đứng đó và đang hát. Nàng khóac bộ váy màu tím hoa cà trông thật mong manh và lạ thường.

Trái tim tôi giật bắn lên khi tiếng hát nàng trong trẻo và ngọt như xóay vào tim .Tôi khựng một hồi lâu.

Từ đó, hầu như nơi nàng là một sức hút khiến cho tôi không thể nào không ghé qua quán nàng mỗi đêm.





Bây giờ thì chúng tôi đã lên giường nằm với nhau.

Nàng nằm thu lu trong lòng tôi. Nàng có cái cách hay ưỡn dài thân ra cho mọi thứ của hai đứa chạm vào nhau đầy khoan khóai.

  • - Nằm một lát rồi dậy ăn sáng anh nhé.

Tôi đã tắm xong. Nàng kỳ cọ cho tôi sạch đến từng milimét. Giống như hồi nhỏ chị tôi cũng thường hay kỳ cọ cho tôi sau khi mẹ mất. Những người phụ nữ của tôi thật là lạ kỳ. Họ giản dị và đầy tình yêu thương. Còn vợ tôi ư? Cô ấy cũng có lúc yêu thương tôi. Nhưng khi mà đồng tìên đã là chủ đạo trong cách sống của cô ta thì con người cũ bỗng biến mất tăm. Trong vài lần chăn gối với nàng tôi có khi cố nghĩ đến vợ để xem có gợi nhớ gì chút ít không thì tôi thấy tuyệt nhiên là không. Tôi chỉ thấy càng ngày tôi càng yêu quý người tình của tôi  hơn. Vì với nàng, tôi có được sự tự do và thanh thản tuyệt đối. Những lúc yêu nhau nàng thường kêu ư ử nghe lạ tai làm sao. Nàng là một con mèo vô thường.






Những chúa nhật của chúng tôi thường giống nhau. Và một tháng bốn lần nàng đều đặn đến với tôi y như thế. Nàng chăm sóc tôi.Không hỏi han đòi hỏi gì nhiều. Nàng là lọai đàn bà không quấy rối và tò mò. Nhưng thằng tôi thì lại khác. Tôi luôn tò mò về nàng . Luôn muốn biết nhiều hơn về nàng. Và nàng cũng đã kể  cho tôi nghe. Không phải trên giường mà là một buổi chiều đi dạo quanh hồ trong ánh hòang hôn còn vương vãi trên nền trời và sương chiều cũng bắt đầu gây lạnh, sương cũng bay chập chờn quanh quẩn trên đồi xa .

Tay đan tay nhau , chúng tôi thả bộ trên con đường nhỏ uốn quanh hồ. Nàng mặc một chiếc váy dài  màu vàng chanh. Thanh nhã trong cái áo khóac sậm màu. Đôi gò má nàng hồng lên dưới nắng chiều càng tôn lên màu da trắng trẻo . Có lúc nàng như tựa người vào lòng tôi mà đi. Có khi tôi và nàng dừng lại để tôi hôn nàng say đắm. Nàng thích thế.





Có cái gì đó như nhát búa đập mạnh lên tim tôi khi tôi nghe nàng kể về cái chết của chồng nàng và đứa con gái duy nhất. Chồng nàng là họa sĩ. Họ có một cửa hàng bán tranh ở một mặt tiền trung tâm thành phố cao nguyên nầy. Và vào một buổi tối, chồng nàng và đứa con nhỏ bị tai nạn xe khi anh ta chìu lòng cô con gái nhỏ chở nó trên xe honda đi mua một món đồ chơi mà nó thích. Sau bao nhiêu lần ngất xỉu và đau đớn. Nàng lại cố đứng lên mà sống. Việc đó cách nay đã 8 năm rồi. Cái quán nhỏ mà nàng mở ra bán cà phê , đêm đêm nàng thường hát ở đó trong khi chờ một vài ca sĩ trẻ.





Đó chính là cái quán mà tôi đã lạc chân vào. Cũng như sau đó , định mệnh tình yêu của thằng tôi bắt đầu khi nàng cũng đáp lại tình yêu của tôi một cách cuồng nhiệt không kém.

Chúng tôi hòan tòan ngây ngất trong tình yêu mới lạ nầy. Nàng rất say đắm. Luôn nhỏ nhẹ và âu yếm tôi trong vòng tay của nàng.Tôi ngộ ra rằng khi phụ nữ yêu đương trọn vẹn và dâng hiến trọn vẹn thì thiên đường như đang hiển hiện bên cạnh mé giường .

Những ngón tay nàng trắng hồng luôn mơn man tóc tôi. Môi nàng cười đẹp như thiên sứ.Và đôi khi nàng hát nho nhỏ một cách thích thú trong những lúc cao trào. Nàng hồn nhiên như thế đó.





Có một lần vợ tôi đã dắt hai đứa con xuất hiện trước cửa nhà chị tôi như một cơn bão, hoặc là tôi nghĩ thế. Vì điều gì xảy ra làm đứt đọan mối tình hiện tại của tôi và nàng đều như là một cơn bão . Nhưng vợ tôi bỗng đã hiền lành và dể chịu đến không ngờ. Cô ấy có một buổi trò chuyện với chị tôi và tôi rất ngắn. Sau đó cô ấy nói. Em chờ anh về, các con luôn nhớ đến anh.





Cuộc gặp nầy như hủy diệt mọi tế bào của thằng tôi. Tôi thấy ê chề và mỏi mệt khi đối mặt với thực tế. Buổi tối khi ôm nàng gọn lỏn trong lòng tôi như cứng đờ mọi cảm giác khi cố gắng thốt thành lời để kể cho nàng nghe về cuộc gặp.

Nghe xong nàng im lặng. Rồi sau đó chúng tôi yêu nhau một cách lặng lẽ. Tuy không cuồng nhiệt như mọi khi nhưng chắc chắn một điều là hai chúng tôi đã phơi bày hết mọi đam mê rã rời nhất của cuộc tình.

Sau đó tôi ngủ lịm đi. Khi thức giấc tôi thấy có một túi đồ đặt nơi chân ghế. Nào thú nhồi bông  ,nào bánh kẹo, và một miếng giấy ghi mấy chữ " anh hãy về với chị ấy và các cháu "



****

Vẫn còn mùa thu. Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra cây mận đang trổ bông trắng xóa và bông cũng rụng đầy trên mặt đất đầy lá úa. Một con gà trống đang cơn động tình cứ mãi miết rượt theo con gà mái làm tôi chợt nhớ nàng da diết...


ÂU THỊ PHỤC AN





GIÓ XUÂN

Published on 09:37, 01/02,2010

 

Những búp non của hoa vàng đã hé
Sáng đầu năm xôn xao gió đầu xuân
Tâm hồn mới âm thầm bay nhè nhẹ
Bay lên trời theo gió bỗng lâng lâng


Em mười tám có gì mà xao động
Mắt long lanh biên biếc sóng thu huyền
Tóc duỗi dài chiếc lá đậu thêm duyên
Trên áo mới bướm hoa bay rất đẹp


Trong vườn nhà mầm xanh xanh rất tuyệt
Giò phong lan hớn hở tím  lung linh
Gió xuân gieo bao màu sắc gợi tình
Em như thể hồn xuân đầy trong mắt


Anh có về ghé nhà em chốc lát
Ly rượu nồng em sẽ uống thêm duyên
Chào cha mẹ anh ơi mừng năm mới
Chúng mình cùng đi dạo đón gió xuân...


NHỚ NGƯỜI

Published on 09:52, 12/31,2009

Hôm qua đi về lại con đường xưa
Cái quán góc đường cũ vẫn in hình hai đứa
Cây điệp cũ hoa vẫn vàng như vẫn thế
Mà người xưa đâu còn thấy từ lâu

Con đường lá me bay ghi dấu nụ hôn đầu
Hoa và lá, cỏ biếc, giờ phai dấu
Gió thu sang phất phơ làn áo ấy
Hẹn bạc đầu đâu dễ mấy ai chờ

Hương ngọc lan hò hẹn dưới trăng mơ
Tình như thể không bao giờ chia biệt
Tay trong tay nói bao lời tha thiết
Ta nhớ người ngày tháng chẳng thèm trôi

Ta nhớ người đâu đó sáng chiều ơi
Cứ theo gió về vui đêm nay nhé
Cứ về đây bướm hoa cùng khe khẻ
Ru giấc tình mãi mãi , bướm cùng hoa.



LÁ CỎ QUẠNH HIU

Published on 11:10, 12/28,2009

Buồn ơi cánh nhạn xa vời
Quanh hiên nhà cũ buồn rơi phương nào

Đã đành ngày ấy chiêm bao
Vời trông nước chảy ngọt ngào buông theo

Quê xưa lau lách quạnh hiu
Vắng con đò cũ bến nghèo hanh hao

Nắng nghiêng lá cỏ nát nhàu
Một phương trời bỗng nhớ người vội xa

Chia ly ai bỗng khóc òa
Mùa xuân cánh nhạn bao giờ về thăm

Đã đành hò hẹn trăm năm
Thì thôi ta đợi sắc cầm về sau

Buồn buồn trông cuộc bể dâu...!


DẤU YÊU XƯA

Published on 10:27, 12/26,2009

Tìm ai từ ngàn xưa gió lộng
Buổi hẹn hò nao nức đôi tim
Đường xa ngái tưởng như ngắn lại
Em vật vờ trong ảo mộng xanh


Anh trong mơ đêm qua hiển hiện
Như dấu yêu xưa cũ lại về
Nếu chia cách rồi xa biền biệt
Em tiếc nhiều cánh cửa thời gian


Ba mươi năm một thời yêu dấu
Đến bao giờ em biết lãng quên
Em đi trên con đường gai góc
Trọn đời em tình cũ không tàn


Đêm hôm qua một mình lẽ bóng
Chuông thiên đường gióng giã từ xa
Anh ngàn năm bay vời chia cách
Dấu yêu xưa năm tháng không nhòa.


THU DU

Published on 11:51, 12/25,2009

THU DU  


biển rập rờn màu xanh rủ rê một cơn du
 em trắng mềm thả da hồng trơn lu
nước luồn lách sóng chồm chồm vào cõi hở
 em tê liệt xõai tay chân với mãi chốn xa mù  


thu đi qua chập chờn đèn lồng đỏ
thu đi lại nghiêng ngó giọt trăm năm
hể trăm năm bướm ong còn cõng gió
thu hả hê vắt tóc suốt bờ câm  


cát suối chảy lòn quanh vài đám nắng
ngựa chân cuồng gõ vó nhịp thinh không
 em trải lòng đón đưa lần đau quặn
để ngàn sau Âu Cơ khóc bể dâu  


ở trên ngàn khít khao bờ vồng rẫy
 ở trùng khơi nẩy ngược những chân phiêu
đám cháu con chít chắt nhặt quá nhiều
 họ Lạc mất triệu triệu con vô vọng  


thu du khan nấp bên bờ ảo mộng
 bỏ chân trần cưỡi sóng kiếm phù hoa
 vu sơn đỉnh ngất cao miền tồn tại
cũng đủ rồi cái mất của hôm qua.  



ÂU THỊ PHỤC AN


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13  Sau»